Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1343181

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3181 lượt.

ẽ về nhà và làm chuyện nên làm.”
“Gặp ai cơ?”
“Bạn của cha Vu Huyên.” Từ Văn Diệu chỉnh lại mái tóc bị anh vò rối của Vương Tranh. “Thật ra anh đưa em tới đây để gặp ông ấy. Cha anh chỉ là trường hợp ngoài ý muốn.”
“Ai mà lại quan trọng như vậy?”
“Ha ha, người phụ trách nhóm đề tài của dự án nghiên cứu khoa học trọng điểm quốc gia. Với anh chẳng là gì, nhưng với em lại rất quan trọng.”
Tim Vương Tranh chợt đập nhanh. “Từ Văn Diệu, đừng nói anh…”
“Sao lại không chứ? Khoa Văn cả nước hàng năm đều có ngân sách đào tạo. Anh đã hỏi kỹ rồi, lĩnh vực nghiên cứu của em cũng có phần. Với lại, nhà nước cũng có nghị định giúp đỡ và hỗ trợ công trình nghiên cứu của học giả trẻ. Như vậy chẳng phải em là người thích hợp sao? Đâu phải chúng ta ép buộc ông ta làm gì trái quy định, chỉ là gợi ý để ông ta dựa trên cơ sở đó biết nên ưu tiên em thôi…”
“Không. Em không thể. Em chưa đủ tư cách. Văn Diệu, anh đừng như vậy…”
“Tư cách?” Từ Văn Diệu mỉm cười, nhìn cậu nói: “Anh nói em có thì em có!”






Vương Tranh bị Từ Văn Diệu kéo tới gặp vị học giả nổi tiếng nọ. Đối phương là một ông lão đã lớn tuổi nhưng phong độ nho nhã lại hòa ái dễ gần. Những lời được thốt ra từ miệng ông hết sức sắc sảo và bén nhọn, khiến người khác không tài nào nắm bắt được thực hư trong đó. Vương Tranh cũng không muốn nịnh bợ để được thứ gì từ ông, nên chẳng hề tỏ ra chút nhiệt tình nào, chỉ mỉm cười bàng quan với mọi sự. Nhưng trên thực tế một phần là vì cậu không quen chuyện giao tiếp, đa số thời gian đều sẽ im lặng. Từ Văn Diệu hai lần ba lượt bẻ lái câu chuyện sang trọng tâm được đề ra trước đó nhưng đều bị đôi bên vô tình hữu ý mà lảng tránh đi. Nụ cười trên môi anh dần dần cứng ngắc, vừa tính lên tiếng nói thẳng lại bị Vương Tranh ngăn lại, nhỏ nhẹ nói: “Tim em hơi khó chịu. Chúng ta về nhà sớm chút nhé anh?”.
Từ Văn Diệu vừa nghe thấy Vương Tranh bảo mệt thì mọi chuyện trọng đại gì cũng bị anh ném ra sau lưng hết, hời hợt nói vài câu với vị học giả kia rồi cùng Vương Tranh chào từ biệt mọi người. Từ Văn Diệu bảo Vương Tranh đứng chờ anh một chút, để anh đi tạm biệt ông Từ một tiếng rồi sắp xếp người đứng ra thay anh mua chuỗi vòng phỉ thúy làm quà cho mẹ, sau đó vội vội vàng vàng chạy đến, đánh xe đưa hai người về nhà.
Vừa leo vào trong xe, Từ Văn Diệu lo lắng sờ trán Vương Tranh, hỏi: “Bây giờ em thấy thế nào? Có cần uống thuốc không?”.
“Vô duyên vô cớ thì uống thuốc làm gì. Em nói khó chịu là gạt anh thôi”. Vương Tranh hiếm khi lại có ý đùa cợt như thế. “Em không thích phải lời qua ý lại với mấy người có quyền có thế đó, chi bằng về nhà vừa xem phim hoạt hình vừa ăn súp còn sướng hơn!”.
Từ Văn Diệu thở phào một hơi, phì cười, gõ vào đầu cậu một cái: “Đồ xấu xa này, lần tới còn dám lừa anh như thế thì chống mắt xem anh phạt em thế nào!”
“Ừ, em nói đây.” Vương Tranh ngẫm nghĩ một chút mới lên tiếng: “Em biết là anh lo cho em, nhờ cả cha của Vu Huyên giúp sức. Anh đã vì em mà tốn không ít tâm tư, lại còn thay em lo nghĩ nhiều thứ. Em nói không cần anh giúp tuy có phần không đúng nhưng thật lòng em chẳng muốn anh xen vào chuyện lần này”.
Từ Văn Diệu như thể đã đoán được Vương Tranh sẽ nói như vậy nên cũng không tức giận, chỉ chuyên tâm lái xe. “Được rồi, cho em cơ hội để nói hết những gì mình nghĩ đấy. Nhớ là đừng giấu diếm điều gì nhé”.
“Em không muốn anh nhúng tay vào việc này là để không phải bất công với những người khác. Nếu em đi cửa sau như thế thì cũng sẽ chẳng hơn gì lão phó chủ nhiệm khoa? Còn nữa, bây giờ em vẫn chưa đủ năng lực và tư cách. Tuy trong giới học thuật em đã gầy dựng được chút thành tựu, nhưng nhiêu đó không đủ để trở thành học giả nổi tiếng khiến người người ngưỡng mộ. Em muốn tự mình cố gắng…”
Từ Văn Diệu phì cười một tiếng: “Xin lỗi, em cứ nói tiếp đi!”
Vương Tranh ghét bỏ mắng: “Không nói nữa. Vốn dĩ anh chẳng nghe. Nếu nghe thì cũng cười em thôi”.
“Anh không có… Được rồi, quả thật là anh thấy hơi buồn cười một chút. Em đừng giận. Anh sai rồi. Anh sẽ không cười nữa”. Từ Văn Diệu chồm qua hôn lên má Vương Tranh một cái, cười hì hì nói: “Ai bảo em dễ thương làm gì. Càng nghiêm túc như thế lại càng đáng yêu”.
“Biến!”
Từ Văn Diệu khoái chí cười ha ha, hân hoan khởi động xe, vặn mở âm thanh, lập tức trong xe vang lên giai điệu dương cầm thanh trong như nước, là một tiểu phẩm của Beethoven, từ bản Minuet tới Moonlight. Vương Tranh im lặng nghe nhạc một lúc thì không giận dỗi nữa, lên tiếng nói: “Em nói thật đấy, anh đừng xen vào chuyện này nữa nhé”.
“Được rồi, anh không lo nữa!”. Từ Văn Diệu chẳng thèm nghĩ ngợi gì nhiều, sảng khoái đáp.
Vương Tranh ngạc nhiên hỏi lại. “Thật chứ?”
“Nếu không thì làm sao bây giờ?” Từ Văn Diệu bật cười. “Ai bảo anh lại yêu một thầy giáo nghiêm chỉnh chính trực thế làm gì?”
“Tự dưng anh lại vội vàng đổi ý nhanh như vậy…” Vương Tranh không chút dễ chịu nói: “Đột nhiên thấu tình đạt lý thế… em không quen chút nào!”
“Vì em nhất mực yêu cầu anh đấy chứ. Anh đã r