Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1343172
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3172 lượt.
Đầu óc Vương Tranh loạn hết cả lên, há hốc miệng, những lời muốn nói đều không còn thích hợp nữa. Từ Văn Diệu cười xoa mặt cậu: “Không được rồi, nhìn vẻ mặt em như thế thì thân dưới anh lại cương đến phát đau. Phải về nhà mau lên. Phải mau về nhà”
Anh vừa than van vừa nhấn ga chạy hết tốc lực. Vương Tranh thì vẫn còn chìm đắm trong những lời vừa rồi của người yêu, cố gắng học hỏi những điều mình chưa từng trải qua. Đến khi cậu giật mình tỉnh táo lại mới phát hiện xe đã tấp vào trong bãi đỗ xe còn Từ Văn Diệu thì quắc mắt lên nhìn cậu đầy ham muốn, khiến da đầu cậu run lên bần bật. Cậu biết anh đang suy nghĩ gì, bèn lo lắng mà nói: “Anh à, chúng ta… lên nhà rồi hẵng…”
“Không kịp rồi!” Từ Văn Diệu vặn nhạc lên to hết cỡ, sau đó liền tháo dây an toàn của Vương Tranh ra, ôm cậu vượt qua hàng ghế trước mới thả cậu xuống hàng ghế sau rồi chồm người đè lên người cậu, không ôm hôn cậu trước mà lại phấn khích cởi dây nịt của cậu ra.
Vương Tranh run rẩy nói: “Lẽ nào anh lại muốn… tại đây…”
“Thỉnh thoảng thử cảm giác rung trong xe cũng rất thú vị”
“Không được. Sẽ bị người ta nhìn thấy đó”
Từ Văn Diệu cởi phăng chiếc quần âu của Vương Tranh ra, nâng cậu ngồi lên trên đùi anh, thở dốc mà nói: “Không sao đâu, phía trên em ăn mặc chỉnh tề thế kia mà. Dù có thấy cũng không ai nghĩ rằng thầy Vương lại chẳng bận gì ở dưới, lại còn đang cùng người ân ái”
“Anh điên rồi. A.. đừng vào… đau…”
Từ Văn Diệu ra sức chèn vào bên trong cơ thể Vương Tranh, vừa xoa nắn phía trước của cậu vừa hạ lưu nói: “Thật dễ chịu! Thầy Vương à, thầy đừng di chuyển mạnh quá kẻo người qua đường sẽ để ý đấy”
“Anh, anh, đồ khốn…”
“Cục cưng đừng sợ. Anh chỉ đùa em thôi, kính xe này là đặc chế, đứng ngoài chẳng thấy được bên trong. Vậy nên em hãy cứ thoải mái mà vận động”
Tối nay, vốn dĩ Vương Tranh đã lên kế hoạch làm một vài việc.
Đầu tiên là đọc một chương của cuốn Lý Luận Kinh Điển vô cùng khó hiểu. Cậu cảm thấy bản dịch tiếng Trung của cuốn sách có vấn đề nên đã đến thư viện mượn sách gốc về đọc. Nhưng với tác giả này thì với ngay cả một học giả ở các nước nói tiếng Anh cũng cảm thấy tối tăm mặt mày, huống hồ gì là Vương Tranh khi tiếng mẹ đẻ của cậu là tiếng Trung và chưa bao giờ học qua bất cứ khóa phiên dịch nào. Đọc xong một mục nhỏ, cậu tính đi là quần áo, vừa nghe nhạc của Debussy vừa lấy những chiếc áo sơ mi nhăn nhúm trong tủ áo quần ra là phẳng phiu cả cổ áo và tay áo. Kế đó cậu sẽ gọi điện thoại hỏi thăm sức khỏe cha mẹ, tiện thể báo cáo tình hình bản thân gần đây rồi nghe mẹ mình lải nhải một trận. Trong thời gian nói chuyện điện thoại, cậu sẽ nhân đó mà sai khiến Từ Văn Diệu đi giặt áo quần. Dì Trâu xem ra cũng xấp xỉ tuổi cha mẹ cậu, vậy nên chẳng bao giờ cậu để dì phải đụng vào máy giặt.
Ngay lúc đó, trong bếp lại đang hầm nồi súp măng gà sâm Hoa Kỳ, dùng cho bữa ăn khuya. Sau năm tiếng hầm thịt gà đã tơi ra, lúc muốn ăn canh chỉ cần mở nắp nồi hầm ra mùi súp hòa quyện và thơm lừng đến ngạt cả mũi. Đây là thói quen thường ngày ở nhà của Vương Tranh, những khi đau đầu nghiên cứu học thuật lại giải trí bằng cách làm chút việc vụn vặt trong nhà. Khi ngồi ăn súp, Vương Tranh sẽ mở MSN, vừa tán gẫu với người bạn cũ đang du học nước ngoài vừa nghe tiếng tivi của chương trình tin tức buổi tối Từ Văn Diệu đang xem ngoài phòng khách vọng sang.
Vương Tranh cảm thấy những ngày tháng êm đềm như vậy thật khiến cậu an tâm, và càng giúp cậu như chìm đắm vào tận sâu thẳm trong suy nghĩ nhất, âm nhạc của Debussy có độ phủ cực mạnh, sự vận động hài hòa của thanh âm trong đó cơ hồ chứa cả một sức mạnh, bất kể là cái gì, chỉ cần giai điệu đó vừa được cất lên có là việc gì khó khăn cũng sẽ dễ dàng giải quyết hơn. Trong lúc đang làm công việc là quần áo vụn vặt ấy lại được nghe loại âm nhạc trần thuật mệnh đề trọng yếu như thế Vương Tranh luôn có cảm giác chênh lệch diệu kỳ. Cậu thích cảm giác đó, có thể phân tách những phiền muộn, những vấn đề quan trọng ra thành từng mảnh nhỏ rồi hòa nhập vào trong cuộc sống bình thản vô ưu.
Những điều này đều thuộc về riêng Vương Tranh, có thể gọi là “Cuộc sống của Vương Tranh” cũng được.
Nhưng tiếc rằng đêm nay mọi kế hoạch vạch sẵn trong đầu đều đã tan tành hết cả. Cậu bị Từ Văn Diệu ôm chặt trong xe, cơn nhục cảm kích thích dồn dập phát tiết ra như sóng làm cho cậu như phát điên lên được, thực sự là những trải nghiệm không thể miêu tả thành lời, sức kéo dài của cả hai người quá mạnh mẽ. Lại còn cả những kỹ năng cao siêu của Từ Văn Diệu cộng thêm tiết tấu mạnh mẽ xuất quỷ nhập thần, đã vậy còn rắp tâm dồn ép Vương Tranh lên đến đỉnh cuồng phong của cơn khoái cảm, mất hết cả lý trí nữa. Vương Tranh cả đời này chưa từng trải qua chuyện tương tự như thế. Sau chuyện lần này cậu phát hiện, hóa ra những lúc Từ Văn Diệu ôm ghì cậu trên thảm, hoặc đè dồn cậu lên cánh cửa, hay lật trở trong bồn tắm mà vốn lẽ đã cho rằng vô cùng khác biệt, bây giờ so ra lại chẳng là gì cả.
Kích thích thật sự tới từ cơn khoái cảm cực đại do nỗi sỉ nhục cũng như hoang mang mang lại. Trong một th