Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2783 lượt.
u hết không?”
Lý Thiên Dương xấu hổ xoa xoa mũi, đáp: “Mới đầu thì không hiểu, nhưng sau đó xem từ từ cũng hiểu được đôi chút… Không bằng em giải thích cho anh nghe lần nữa?”
Hai người vừa đi vừa cười nói đi vào nhà hàng lần trước Vương Tranh đã mời J đến. Vương Tranh gọi món, rồi tiếp tục tán gẫu với Lý Thiên Dương một chút. Lúc sau, điện thoại đổ chuông, Vương Tranh xin lỗi hắn rồi đứng dậy ra chỗ khác nghe máy. Phía đầu kia điện thoại truyền tới giọng nói của Từ Văn Diệu: “Em ăn trưa chưa?”
“Đang ăn đây!” Vương Tranh nghĩ ngợi một lúc lại nói: “Anh, em đang mời cơm Thiên Dương. Anh ta mang sách mẫu tới cho em…”
Cậu còn chưa nói hết ý thì phía bên kia đã đùng đùng nổi giận: “Em nói gì? Mời Lý Thiên Dương ăn cơm? Em ngốc hả? Em không biết anh ta có ý đồ gì hả? Sách gì lại cần tới phiên hắn đến đưa bản mẫu? Bộ người của nhà xuất bản chết hết rồi à?”
Vương Tranh không chịu nổi, kéo điện thoại ra xa lỗ tai một chút, đợi Từ Văn Diệu la hét xong mới dịu dàng nói tiếp: “Cái đó em không cần biết. Chỉ cần biết người ta đã vất vả giúp mình thì mình không thể không cảm tạ được. Anh đừng lo, cùng đến đây ăn cơm với em đi. Bọn em đang ở nhà ăn trong lầu Giao lưu học thuật của trường, chỗ anh cũng biết đó.”
Từ Văn Diệu lại có chút chần chừ: “Em không ngại là anh cũng tới đó chứ?”
“Em chỉ sợ anh suy nghĩ rồi ghen tuông linh tinh thôi. Nếu không bận gì, anh cứ tới đi. Nói nhé, anh tới thì anh trả tiền, em không có mời anh đâu!”
“Cái đồ tồi kia, tiền anh chẳng phải cũng là của em sao? Đợi đó! Mà khoan, nói vậy thành ra anh mời Lý Thiên Dương rồi? Mẹ kiếp, anh có mà dở hơi khi mời người có ý đồ xấu xa với cục cưng của mình ăn cơm…”
Vương Tranh cố nhịn cười, nói: “Tới hay không tùy anh!”
Từ Văn Diệu suy nghĩ mấy giây, nghiến răng đáp: “Con bà nó, tới thì tới! Em đợi đó! Đến nơi anh sẽ trừng trị em!”
Từ Văn Diệu lái xe như bay, trong đầu toàn là những huyễn cảnh về việc Vương Tranh bị Lý Thiên Dương bắt cóc đi mất. Anh biết mình đã phản ứng thái quá, nhưng làm sao hơn được, khi chuyện của anh và Vương Tranh càng tốt đẹp thì anh lại càng tiếc nuối, tại sao vào thời điểm thanh xuân tươi đẹp với những cảm tình thuần túy và tha thiết nhất của Vương Tranh lại chẳng dành cho anh mà lại dành cho một người hễ nhìn đã thấy bực mình như Lý Thiên Dương? Hơn ai hết, anh hiểu một người suốt đời có khi chỉ trải qua duy nhất một lần như thế, một lần dại khờ đem trao đi tất cả tình cảm mà không màng chuyện được mất những gì từ đối phương. Yêu đến mức chỉ sợ đối phương không màng đến tình cảm của mình chứ không hề nghĩ đến bản thân, thứ tình cảm đó, suy cho cùng tổn hại rất lớn, không phải ở thời niên thiếu non trẻ không biết nặng nhẹ chắc sẽ không đi nếm thử giống như bản thân anh vào năm đó vậy. Tình yêu thuở ban đầu của anh đối với Vương Tranh vô cùng phức tạp, trong ghen tỵ có đau lòng, trong thương tiếc có hối tiếc… giá mà có thể gặp gỡ cậu sớm hơn để yêu cậu thì tốt biết bao nhiêu.
Không phải chỉ một lần anh suy tưởng đến chuyện này. Nếu có thể yêu Vương Tranh sớm hơn một chút, hai người sẽ chẳng lãng phí thời gian để liếm láp vết thương ủ ê đau buồn xưa cũ đó. Nhưng suy nghĩ này tới hôm nay có phần dao động. Vì khi trông thấy nụ cười đạm mạc của Vương Tranh, dù cách rất nhiều bàn ăn cùng rất nhiều tiếng cười nói ồn ã của các thực khách, anh vẫn bị nụ cười ấy của cậu làm rung động rồi. Chỉ khi nào trải qua hết thảy những buồn đau mất mát con người ta mới có thể mỉm cười đầy lãnh đạm và buồn bã đến thế. Trong khoảnh khác đó, lòng đố kỵ không yên của anh đã lắng xuống. Tuy chẳng rõ nguyên cớ làm sao nhưng anh biết, trong tim Vương Tranh đã không còn chỗ cho Lý Thiên Dương nữa.
Bởi vì cậu đã chẳng còn đặt người đó vào vị trí quan trọng nhất trong lòng mình nên mới có thể nhoẻn miệng nở nụ cười vừa nhẹ nhõm vừa hòa nhã thân mật đến vậy nhỉ?
Con người sống ở đời, cần bao nhiêu sức lực và trí khôn mới có thể giác ngộ như thiền sư Huệ Năng[1'> đây? Đại đa số trí tuệ của một người chỉ đủ để bạn tiệm tu[2'> từ từ, một ít người có được nó do vận mạng khả kính, một ít người lại học được nó từ trong những thống khổ của cuộc đời. Nháy mắt đó, Từ Văn Diệu nhận ra, nếu Vương Tranh vẫn luôn là Vương Tranh của trước kia, anh sẽ chẳng cách nào rung động được.
[1'> Huệ Năng (638-713) là vị Tổ thứ sau của Thiền Tông Trung Quốc, môn để và pháp tự của Ngũ tổ Hoàng Nhẫn. Ông là một nhân vật vừa chân thực vừa thần bí, ngộ đạo trước xuất gia sau, thành Tổ trước làm tăng sau, tuy mù văn song lại có đại trí; Lục Tổ Huệ Năng có thể Trung Quốc hóa Phật Giáo, sáng lập ra Thiền Tông mà cho đến nay vẫn còn ảnh hưởng sâu rộng trên khắp thế giới. “Lục Tổ Đàn Kinh” là một bộ điển tịch Phật Thiền duy nhất do người Trung Quốc viết được tôn xưng là “Kinh”, được dịch ra nhiều thứ tiếng khác nhau phổ biến khắp cả năm châu, Mao Trạch Đông gọi bộ “Đàn Kinh” này là “kinh Phật của nhân dân lao động”.
Bàn tay cầm khăn ăn của Từ Văn Diệu siết chặt lại, anh ngước đầu lên