XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342801

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2801 lượt.

à mơ mộng, có lẽ Từ Văn Diệu cũng không hiểu về Vương Tranh lắm, có lẽ cũng giống như hắn, phạm vào sai lầm hắn từng mắc phải, liệu lúc đó hắn sẽ có cơ hội chăng?
Trong khoảnh khắc suy tưởng đó, tim hắn đã đập rất nhanh. Cách lằn cửa kính xe, từ xa đã trông thấy Vương Tranh ngồi ở bồn hoa lớn trước lầu giáo học của khoa, tướng mạo thanh tú, phong thái bất phàm, ở Vương Tranh như hội tụ hết thảy những tinh hoa của cả thế giới mà ngày thường Lý Thiên Dương luôn khao khát có được. Lý Thiên Dương bỗng dưng lại thấy kích động như quay về hồi thiếu niên mười sáu tuổi, tay nắm vô lăng xe run nhè nhẹ. Thời trẻ, hắn luôn phí hoài thanh xuân, chẳng biết trân trọng, chỉ bỏ công chà đạp. Hắn đã từng như một vị vua được bao bọc trong tình yêu và sự kính ngưỡng của cậu thiếu niên Vương Tranh mà sống một thời cao ngạo tự phụ. Nhưng nay khi đã đánh mất tất cả, một khắc quay đầu, ngỡ như thấy trăm năm đã vụt qua.

Trên thế gian, chỉ có duy nhất một người mới có thể khiến hắn rung động tới nhường này. Người đó từng có mặt trong quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại và tác động sâu sắc tới tương lai của hắn. Người đó hiện giờ đang gần ngay trước mắt, nhưng lại xa tận chân trời. Người đó mang trong bản thân tất cả những hồi ức tốt đẹp nhất của hắn, là nỗi hoài niệm về những năm tháng thanh xuân đầy buồn phiền, nhưng trái lại giúp cho tâm hồn hơn ba mươi năm tang thương của hắn được bồi dưỡng.
Lý Thiên Dương thấy gần như là tức thở, phải ngừng xe cố gắng bình ổn lại tâm tình, một lúc sau mới mở cửa ôm sách mẫu đi xuống, từ từ đi về phía Vương Tranh. Vương Tranh mỉm cười chào, vẫy vẫy tay, ý bảo hắn nhanh chân lên. Lý Thiên Dương cầm lòng không đặng cũng mỉm cười, rảo nhanh bước chân, đến chỗ Vương Tranh câu đầu tiên cậu nói là: “Anh tới rồi, cùng nhau ăn trưa nhé?”
Lý Thiên Dương vừa mừng vừa lo, gật đầu nói: “Được, được. Đi đâu ăn?”
“Trường tôi có một nhà hàng rất ngon, tôi dẫn anh đi.” Vương Tranh sải chân đi trước, nói với lại: “Anh cứ để xe ở đây cũng được, ăn xong rồi quay lại. Bữa này tôi mời, cảm ơn anh vì đã trợ giúp chuyện xuất bản sách.”
“Không cần phải khách sáo như thế!”
“Tôi biết, nhưng dù gì cũng phải hậu tạ chứ,” Vương Tranh đáp. “Lần này anh đã giúp tôi rất nhiều.”
“Thật ra cũng không có gì, cũng may là quen biết với phía bên nhà xuất bản.”
“Được rồi Thiên Dương. Anh càng nói càng khiến tôi thấy mình thật vô dụng.”
“Sao lại nói vậy chứ?” Lý Thiên Dương nhướn mày, có chút lo lắng, rồi sau đó chợt hiểu ra, nói: “Phó chủ nhiệm đó lại làm gì khó dễ em nữa ư?”
“Cũng có một chút.” Vương Tranh cúi đầu, sau đó nói: “Nhưng không sao, Văn Diệu đã giúp tôi giải quyết rồi.”
Lý Thiên Dương him him mắt: “Nếu vậy thì chắc không việc gì phải lo nữa. Những chuyện đó với anh Từ dễ như ăn cơm bữa ấy.”
“Cũng chính vì vậy mà tôi lại càng thấy mình vô dụng. Vốn cứ tưởng có thể tự giải quyết được, ai dè sau cùng vẫn phải phiền tới anh ấy…”
Lý Thiên Dương bỗng dưng thấy vui vui, Vương Tranh nói như thế có phải là đang oán giận hay là tự trách mình với hắn? Hắn lập tức nói: “Dù sao em cũng đừng nghĩ như thế, quan trọng là em đã rất nỗ lực rồi. Nếu không phải em viết được sách và có thành quả như thế này thì anh Từ có muốn giúp em cũng không giúp được. Nên xét cho cùng, cũng là từ năng lực của bản thân em làm nên.”
Vương Tranh cười cười: “Cảm ơn. Nghe anh nói thế tôi cũng thấy dễ chịu.”
“Ha ha, em lúc nào cũng vậy, chỉ thấy cái giỏi của người khác mà không nhìn ra ưu điểm của chính mình.” Lý Thiên Dương khéo léo dẫn dắt. “Anh thấy em tốt nhất mỗi ngày phải đứng trước gương năm phút đồng hồ.”
“Tại sao?”
“Phải nhìn xem mình có bao nhiêu ưu tú chứ!” Lý Thiên Dương cười hi hi, nói: “Em đừng cười. Mỗi ngày cứ đứng trước gương nói ít nhất ba lần câu ‘Tôi là người tài giỏi!’, nó sẽ giúp nâng cao tự tin của mỗi người. Em có muốn trở thành người xấu xí thì giờ cũng không được nữa, huống gì em lại rất xinh đẹp, thì càng phải đẹp hơn thế nữa.”
Vương Tranh bị Lý Thiên Dương ca ngợi tới mức phải xấu hổ, cậu cười nói: “Vì anh là bạn cũ nên mới coi trọng tôi như thế.”
Lý Thiên Dương không suy nghĩ nói ngay: “Vì anh biết em đủ lâu để thấy được em tốt thế nào.”
Lời vừa thốt ra, Vương Tranh không kìm được mà bật cười, tới chính Lý Thiên Dương cũng thấy có phần lỗ mãng vội đổi chủ đề: “Em xem, đây là sách của em, in rất đẹp.”
Vương Tranh đón lấy cuốn sách. Dù sao đây cũng là ấn bản đầu tiên của chính mình nên kìm lòng không đặng mà tim đập liên hồi, hạnh phúc vuốt ve bìa sách, lật xem rồi nói: “Dàn trang rất khéo, bìa vẽ đẹp. Nhà xuất bản này quả rất tốt.”
Lý Thiên Dương nghĩ thầm, không phải do nhà xuất bản đó tốt mà vì hắn đã đặc biệt mời nhà thiết kế có tiếng vẽ bìa. Hắn thấy Vương Tranh thích, trong tim hắn cũng vui không kém, gật đầu nói: “Anh thấy nó rất thanh thoát, phù hợp với nội dung của em lắm.”
“Nội dung em viết cũng bình thường thôi, đâu có gì xứng hay không.”
“Đâu nào, anh xem qua rồi, viết sắc sảo và gãy gọn lắm.”
Vương Tranh kìm nén để không bật cười, hỏi: “Anh có hiể