Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342794

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2794 lượt.

đến một tuần sau, Vương Tranh bỗng dưng nhận được thông báo từ koa nói rằng cậu không cần phải đến dạy ở phân hiệu của trường nữa, thay vào đó là phụ trách một môn chuyên ngành cho sinh viên năm ba ngay tại trường cũ này. Vài ngày kế tiếp, giáo sư của cậu gọi điện thoại, nuối tiếc bảo vị đàn anh vốn dĩ sẽ hợp tác với cậu lại đột ngột từ chối, lý do là đang giải quyết chuyện ly thân, việc trong nhà chưa yên, nên tạm thời không có tâm trạng làm nghiên cứu. Tiếp đó vài tuần, ngay trước kỳ quân sự của sinh viên khóa đầu kết thúc, trong khoa rộ lên tin phó chủ nhiệm chuyển công tác tới một trường đại học nào đó trong thành phố.
Tất cả vấn đề đều được giải quyết hết sức nhanh chóng và dễ dàng, Vương Tranh kinh ngạc không ngớt, và đồng thời cũng cảm thấy không chân thật với vận may của mình. Sau sự việc lần này, cậu cũng rút ra được bài học, biết suy tính cẩn trọng hơn, lựa chọn và gửi lời mời hợp tác tới một đồng nghiệp có năng lực và phẩm hạnh rất tốt. Đối phương biết tin liền mời cậu ăn cơm cảm ơn. Ganh ghét và đố kỵ của mọi người với cậu qua đó được tiêu trừ không ít.
Hôm nay, Vương Tranh đến khoa để điểm danh, tình cờ gặp phải lão phó chủ nhiệm khoa từ trong tòa nhà đi ra, vì không kịp tránh mặt nên đành phải tiến lên bắt chuyện. Lão vẫn như cũ, mặt bóng mỡ, da dẻ hồng hào, chỉ là mái tóc vốn đã lưa thưa nay lại còn hói hơn. Vương Tranh cho rằng khi trông thấy cậu lão không đối mặt phỉ báng cậu thì chí ít cũng mặt nặng mày nhẹ, nhưng ai biết thực tế chứng minh cậu một lần nữa lại mắc chứng bệnh ấu trĩ. Lão ta đã sớm lăn lộn, từng trải ở trường đại học này, vừa nhìn thấy Vương Tranh, lão đã đon đả đi tới, miệng cười tươi như hoa, ra vẻ như không có gì mà thân thiết chào hỏi, lại càng quan tâm chuyện bài vở thế nào, rồi phương hướng chuyên đề khoa học sau này của cậu.
Cách hỏi han đầy chân thành của trưởng bối giành cho hậu bối đó khiến Vương Tranh vừa mừng vừa lo, nhưng tiếc rằng da mặt cậu lại chẳng dày, hơn nữa càng không có kinh nghiệm đối phó những chuyện như vậy nên luôn đối đáp hết sức ngại ngần, châm chước ngôn từ sợ mình sẽ nói sai. May rằng bữa nay lão cũng không tính nói nhiều, xem chừng đang vội vã muốn đi. Trước khi rời khỏi, lão cười đến là xảo quyệt, ẩn ý nói: “Tiểu Vương, chúng ta đều là người trong ngành giáo dục với nhau, nếu trước đây tôi có làm gì khiến thầy phật ý cũng vì tôi đã suy nghĩ không chu toàn, thầy đừng để bụng nhé!”
Vương Tranh giật mình đáp: “Thầy đừng nói vậy, tôi nào dám.”
“Hiếm ai còn trẻ như thầy mà lại không kiêu căng ngạo mạn. Có lời này nói thật, mong thầy sẽ không buồn lòng.”
“Thầy cứ nói đi ạ.”
“Tôi biết là thanh niên các thầy luôn kín tiếng, không muốn để người khác biết bối cảnh gia đình, nhưng cẩn thận quá cũng không tốt. Một mình thầy cực khổ không nói ra đã đành, song lại khiến người khác hiểu lầm thì không nên.”
Vương Tranh nhíu mày: “Tôi không hiểu ý của thầy.”
“Ha ha, thầy khiêm tốn quá, tôi hiểu, hiểu mà!” Lão vỗ vai cậu, lại nói: “Mong thầy chuyển lời tới anh họ của thầy, khi nào có dịp cho tôi được mời cậu ấy một bữa để cảm ơn cậu ấy. Hi vọng rằng cậu ấy sẽ nể mặt mà nhận lời.”
Vương Tranh ban đầu còn chẳng hiểu cớ sự gì nhưng sau đó lại ngỡ ra, ngoài Từ Văn Diệu cậu làm gì có ông anh họ nào nữa? Đoạn, chào tạm biệt lão, rồi đưa mắt nhìn lão cao hứng đi khuất.
Tới khi người đã đi mất, Vương Tranh liền lấy di động ra gọi cho Từ Văn Diệu, chất vấn: “Không phải em đã nói là anh đừng quản chuyện của em rồi sao? Sao anh lại còn đi quản nhiều thứ đến thế?”
“Cục cưng, em đừng khó chịu mà. Nếu anh không nhúng tay vào thì em sẽ càng lúc càng không vui. Em buồn thì anh cũng buồn. Khi anh buồn thì chuyện càng không cứu vãn được, lỡ như tính toán sai một con số thôi cũng lỗ không biết bao nhiêu tiền. Vì vậy, anh làm chuyện này vì em chỉ một, vì anh tới mười lận.”
“Anh…” Vương Tranh bị anh nói vặn lại không biết đường mà đỡ, bình tĩnh suy nghĩ lại, có người có thể vì chính mình mà lo nghĩ như thế cũng không dễ gì. Cậu thở dài, hòa nhã hỏi: “Anh đã cho lão cái gì mà vừa nãy gặp em lão làm như trông thấy người thân vậy?”
Từ Văn Diệu bật cười. “Cũng không có gì to tát, chỉ là chuyển công tác cho lão mà thôi.”
“Đại học Z là trường tốt nhất thành phố G rồi. Lão bị điều đi nơi khác sao lại vui vẻ đến thế?”
“Có nói em cũng không hiểu đâu, mà tốt hơn là không cần hiểu làm gì. Tóm lại chính là sang chỗ mới, lão càng như cá gặp nước.”
Vương Tranh ngây ra, bỗng nhiên tức giận nói: “Như vậy chẳng phải quá hời cho lão rồi sao?”
“Phàm chuyện gì cũng đều có rủi ro cả. Em đừng nóng nảy. Cứ chờ đi, sớm muộn gì lão cũng gặp quả báo thôi.” Từ Văn Diệu cười đáp. “Thôi nhé, anh có cuộc họp, chào em.”
“À, chào anh.” Vương Tranh cúp máy, tuy không hiểu Từ Văn Diệu ám chỉ điều gì nhưng cũng thấy nhẹ nhõm hơn. Không biết thì cũng chẳng sao, chỉ cần trong nhà có người hiểu là được rồi.
Vương Tranh lắc lắc đầu, lên lầu ký tên thì gặp một giáo sư lớn tuổi, hai người hàn huyên vài câu. Lúc cậu đi xuống, điện thoại đổ chuông, lần này là Lý T


80s toys - Atari. I still have