Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2826 lượt.
, lão lão còn gì căn dặn nữa không?”
“Lúc đang ăn cơm mà còn được nghe hát nữa thì tuyệt phải biết nha.” Vu Huyên lém lỉnh nói.
“Ngon nhỉ!” Vương Tranh cũng ngồi xuống cạnh cô. “Nói xem, trong bệnh viện này, ai xui xẻo bị lão lão nhà này để ý vậy?”
Tay Vu Huyên khẽ sựng lại, rồi liền ngước đầu lên cười trừ: “Không nói cậu biết đâu!”
“Sao cậu nhỏ mọn thế hả? Hồi đó chuyện gì tớ cũng kể cậu nghe.”
“Không phải tại hồi đó là do cậu đang có mối tình đầu sao? Tại tớ thấy cậu ngốc lại còn thật thà, sợ bị người ta ăn hiếp, nên mới cố gắng đi làm tri kỷ với cậu đó chứ, bộ cậu tưởng tụi mình là nữ sinh huê mộng viết nhật ký chuyền tay à? Tớ không xì ra cho cậu biết đâu!”
Vương Tranh làm bộ đau buồn. “Được rồi, thế thì tớ đành khóc thương mặc niệm giùm người xấu số đó vậy.”
Vu Huyên bĩu môi, cúi đầu uống canh, chốc sau chợt quái gở cười. “Ngẫm lại thì chị đây cũng hai mươi mấy tuổi rồi, thế mà lúc chết cũng vẫn còn tấm thân trinh nữ, đúng là đáng thương thật.”
Vương Tranh lườm cô. “Hối hận vì mình vẫn là trinh nữ à?”
“Đúng vậy!” Vu Huyên gật đầu, vô tư nói: “Bạn trai hay tình nhân cũng đều chưa có, thậm chí đến lá thư tỉnh tò cũng không luôn. Mấy kiến thức về giới tính cũng chỉ đọc từ sách báo ra. Ở nhà tớ kỵ ba cái chuyện này lắm, chẳng đời nào đả động tới đâu. Còn nếu có nhắc thì lại phải dùng từ khác thay thế, như chuyện ấy, chuyện kia, chuyện đó đó… Toàn nói sơ cho có. Từ lúc tớ biết chuyện tới nay, toàn thấy cha tớ đanh mặt chửi người ta, hoặc dạy dỗ. Tớ nghi là ông ấy chưa từng biết *** là gì. Nhưng nếu không biết thì sao lại lọt ra tớ? Điều đó đúng là chẳng phù hợp với lẽ thường.”
Vương Tranh bật cười, nhớ tới khi nãy vừa gặp Tham mưu trưởng Vu. “Hồi nãy tớ vừa gặp cha cậu xong.”
“Tớ biết, ông ấy tưởng cậu là bồ tớ nên tới để xem mắt cậu đó, muốn buộc chặt cậu lại với tớ hơn đó. Nhưng mà cậu đừng vạch trần ra nha. Khó khăn lắm tớ mới khiến cho cha xem tớ bình thường như bao đứa con gái khác. Xem như là tớ làm chút chuyện báo hiếu cho ông ấy đi. Với lại, sau này nếu tớ chết rồi, ông sẽ đối xử tốt với cậu, tớ cũng yên tâm.”
“Vu Huyên à…” Vương Tranh đắng môi, không biết nói gì.
“Đừng có ngại, chuyện này có gì đâu nào.” Vu Huyên áp lòng bàn tay cô lên mu bàn tay cậu, tay cô rất lạnh, dù bệnh đã lâu nhưng móng tay vẫn còn bóng đẹp. Vương Tranh mím môi, trở tay nắm lấy tay cô. Vu Huyên cười khẽ, se sẽ nói: “Cậu đừng nghĩ là tớ đang giỡn với cậu. Cha tớ cũng có chút quyền lực, hơn nữa lại còn rất thương con. Hồi trước, lúc tớ bị đám nhóc trong quân khu bắt nạt, cha thường để cảnh vệ ẵm tớ, đi tới nhà mấy đứa đó giải thích. Nhưng ông là thủ trưởng, ai dám nhận lời giải thích và xin lỗi của ông? Ông nói quanh co một thôi một hồi, sau đó bọn nhóc đó không dám đụng tới tớ nữa. Cha tớ… nếu ông ấy để mắt tới cậu thì chẳng ai dám khi dễ cậu nữa đâu.”
Vương Tranh cười gượng. “Không cần đâu…”
“Phải cần chứ!” Vu Huyên siết chặt tay cậu, như muốn truyền khí lực từ cô sang cho cậu. “Đừng từ chối những gì tớ cho cậu. Huống hồ, những thứ tớ có thể cho cũng không nhiều.”
Cô bình tĩnh nhìn vào mắt Vương Tranh, xúc động đôi chút. “Tớ ước gì có thể cho cậu tất cả vận may của tớ. Nhưng tiếc là tớ lãng phí hết rồi.”
Vương Tranh mắt cay xè, suýt nữa trào nước mắt, bèn quay mặt đi, lảng sang chuyện khác: “Trước đây chẳng mấy khi nghe cậu kể về bác Vu.”
“Ừ, cũng tại không có gì hay để nói. Cha tớ và tớ không hợp tuổi, nên hễ giáp mặt là cứ như sao chổi đụng trái đất vậy. Khi thì cãi nhau, lúc lại đập đồ. Nhưng lạ ở chỗ, dù tớ không tin vào câu cha mẹ thương con như suối nguồn luôn chảy, song cả đời chưa bao giờ manh nha ý nghĩ bỏ nhà đi, một lần cũng chưa.”
“Là tại cậu thật sự rất thương cha cậu.”
“Thương ư?” Vu Huyên khẽ cau mày. “Cũng không hẳn là thương. Tớ lại thấy tình cảm đó giống thiên tính của loài chuột đồng hơn. Cậu biết gì về con vật này không? Chúng sống ở dưới mặt đất, lúc nào cũng chăm lo dự trữ thức ăn mùa đông nhiều hơn loài vật khác. Tớ và cha cũng vậy, đều biết khi nào thì đông tới . Tớ rất giống cha tớ, không thể đối kháng bản năng trữ sẵn lương thực cho mùa đông.”
“Cậu nói vậy khó hiểu quá.” Vương Tranh nhướn mày. “Mùa đông là hình ảnh ẩn dụ à? Ý chỉ sự nguy hiểm?”
“Đại loại là vậy đó.” Vu Huyên cười nấc lên, rút tay ra khỏi tay cậu, lại đưa lên vỗ vai cậu. “Quả thật nói chuyện với cậu không tốn nước bọt ha. Tớ và cha, đều có năng lực biết trước sự việc, nhưng của cha không rõ ràng bằng tớ. Ông chỉ lờ mờ đoán được những chuyện trọng đại thôi. Với lại ông cũng thông minh giảo hoạt hơn tớ nhiều. Ông giấu chuyện này kín lắm, chỉ áp dụng vào công việc, chuyện liên quan tới quân đội thì đoán rất đúng, nhưng không áp dụng được lên người. Còn tớ thì bị thứ năng lực này hành hạ, phá tanh bành cuộc sống của mình.”
Vương Tranh lưỡng lự, sau cùng vẫn đặt câu hỏi: “Tiểu Huyên, tớ luôn muốn hỏi cậu một chuyện, có phải cậu đoán trước được cậu sẽ bị bệnh không?”
Vu Huyên nhìn cậu, bình tĩnh gật đầu: “Ừ!”
“Thế, tại sao cậu lại không thay đổi số mệnh, mà ngược lạ