Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2815 lượt.
ục đầu, như thể chỉ muốn vùi mặt mình xuống đất cho xong.
Từ Văn Diệu ha ha cười lớn, một tay ôm chặt lấy cậu, vuốt tóc cậu mà nói: “Chuyện hồi nãy, người ngoài cuộc như tôi nhìn vào là biết gã ta muốn gây sự với cậu mà. Đừng nói là cậu để cho người ta mở miệng nhục mạ cậu chứ? Cậu là đứa bé ngốc sao?”
Vương Tranh cắn môi lắc đầu: “Tôi đã trả đòn lại rồi mà.”
“Như thế mới đúng chứ. Phải để cho hắn biết thế nào là lợi hại, kẻo hắn lại nghĩ cậu dễ ăn hiếp,” Từ Văn Diệu tán thưởng, “Lần sau không cần phải nhiều lời với hắn, cứ tẩn cho hắn một đấm. Còn mà không biết đánh nhau thì để hôm nào tôi dạy cho.”
Vương Tranh cũng bật cười. “Sao anh lại đi động viên người ta đánh nhau cơ chứ? Anh còn là tổng giám đốc của công ty đó, chẳng lẽ làm ăn thương lượng không được đều đem nắm đấm ra nói chuyện?”
“Chuyện làm ăn của tôi nào chỉ đơn giản lấy vũ lực giải quyết là được. Chẳng qua vì tôi lo cậu lại bị tên đó ức hiếp nữa thôi. Nghe tôi nói này, hai người ở bên nhau thì không có chuyện thừa hay thiếu thứ gì. Nếu cứ khăng khăng cho là mình thiếu hụt thì cũng chả sao, bởi trên đời chẳng gì hoàn mỹ cả. Chỉ cần chúng ta không thẹn với lòng là được. Cậu nói đi, khi cậu ở bên cạnh người kia, cậu có từng tận lực hết sức chưa?”
Vương Tranh suy nghĩ. “Cơ bản là đã từng.”
“Thế thì không có gì phải nuối tiếc hết. Cậu đã làm nhiều việc như thế rồi còn gì. Chúng ta không thể đòi hỏi nhiều hơn những thứ ngoài khả năng được. Nên nhớ có thực mới vực được đạo. Hai người yêu nhau kỳ thật cũng rất đơn giản, cậu cho anh ta mười phần, nếu anh ta thật lòng với cậu sẽ đáp lại cả mười. Cũng có những người tuy đáp lại không đủ mười phần nhưng vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn với những gì nhận được, còn nếu cậu cho đi nhiều quá, anh ta lại cảm thấy cậu thật phiền phức, như vậy chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát của cậu rồi,” Từ Văn Diệu dịu dàng nói, “Cậu vừa nhìn thì đã biết là người thật thà, nên thể nào cũng chịu đủ thiệt thòi. Chuyện đã qua lâu rồi, đâu còn gì để cậu phải lo nghĩ nữa?”
Vương Tranh khe khẽ mỉm cười. Mối quan hệ tình cảm phức tạp rắc rối vậy mà Từ Văn Diệu lại lý giải giản gọn và dễ hiểu như thế, nhưng lại có thể lý giải được hết những muộn phiền đã qua. Cậu nghiêng đầu nhìn anh, “Anh thì sao? Khi yêu, anh sẽ trao đi mấy phần? Đủ cả mười chứ?”
“Đúng!”
Nhưng chỉ chớp mắt sau, nụ cười đậu trên môi Từ Văn Diệu biến mất. Anh quay đầu lại nhìn Vương Tranh, siết chặt cánh tay cậu, từ từ ghé sát vào cậu, khàn giọng nói: “Nhưng còn phải xem đó là ai…” Anh vươn tay chạm lên cằm Vương Tranh, từ tốn vuốt ve, tay có chút run rẩy, ánh mắt phức tạp, như đang giãy giụa đấu tranh khi gặp phải chuyện khó quyết định, vẫn không chắc chắn được, nhưng cũng tràn đầy khát vọng. Sau cùng, anh lại chỉ buông một tiếng thở dài, bỏ bàn tay nắm cằm Vương Tranh xuống, đứng lên nói: “Đi thôi! Nếu cậu không nhanh đem canh vào cho Vu Huyên thì nó sẽ nguội mất.”
Vương Tranh ngây ra nhìn anh, trong lòng thoảng qua một chút thất vọng và mất mát, sau lại điều chỉnh tâm trạng, gật gật đầu: “Phải nhỉ. Tôi mang canh vào cho cô ấy, anh có đi cùng không?”
“Không được rồi. Tôi sắp xếp cho cha Vu Huyên ổn thỏa rồi tính tiếp, phải có ai ở cạnh chú ấy, cuối cùng tôi cũng phải qua đưa chú ấy đi ăn. Khi nãy vì không yên tâm, bây giờ cậu cũng ổn rồi. Tôi phải đi đây.”
Từ Văn Diệu vội vàng nói cho xong, cười miễn cưỡng, sau đó vẫy tay tạm biệt Vương Tranh, xoay lưng đi mất.
Lúc Vương Tranh bước vào phòng bệnh, Vu Huyên đang thử đồ.
Qua cửa sổ, Vương Tranh nhìn Vu Huyên vừa thở dốc vừa cố nhét mình vào trong bộ lễ phục màu đen. Bộ trang phục vừa nhìn đã biết là đồ hiệu, thiết kế đơn giản, tinh tế. Nói nghề hơn là có thể truyền tải được vẻ tao nhã thanh lịch, bật lên sự cao quý sang trọng cho người mặc. Ở thắt lưng và vạt váy điểm xuyết những hình vẽ hoa văn tinh tế không theo bất kỳ quy tắc nào, và cả những bông hoa thêu không rõ đó là loài hoa leo nào, nhưng nom rất thanh nhã và quý phái. Như trong bản dạ khúc triền miên lại trỗi lên một đoạn cao trào đưa người ta vào một nấc bậc mới.
Chẳng biết Vu Huyên ham thích mặc váy khi nào, nhưng thời gian cô bệnh lâu lắm, thường ngày ăn vận trang phục xinh đẹp như thế cũng che lấp phần nào vẻ suy tàn bên trong, khiến người khác tạm thời quên cô là bệnh nhân đang đi gần tới cái chết. Nhưng bây giờ, khi trút bỏ đi áo bệnh nhân rộng thùng thình, tấm thân tàn tạ hao mòn đó liền phơi ra dấu hiệu tử vong. Vương Tranh nhìn mà kinh hãi không thôi. Cậu vẫn nhớ lúc học đại học, vừa bước vào hè, Vu Huyên liền thay quần cộc áo phông, màu sắc cũng chỉ quanh quẩn với đen, xám và xanh. Nhưng dù thế thì thần thái đầy sức sống của thiếu nữ đều luôn sáng bật lên, phả những luồng thanh xuân đầy sức sống. Để đóa hoa hai mươi nở rộ trên những màu đen tối, mang tới sức sống mãnh liệt cho thời gian. Da Vu Huyên không tính là trắng, thậm chí còn có chút vàng vọt, nhưng lại như chuỗi ngọc trân châu lâu năm cất trong hộp trang sức bằng gỗ đàn hương, khi mở hộp ra lại ánh lên ánh sáng bóng mịn mờ đục. Hai cặp đùi thò ra