Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342899

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2899 lượt.

biệt bốn năm không chút thư từ qua lại, chẳng sợ giờ đã chân trời cách biệt. Vu Huyên như một hình xăm đã khắc lên trên sinh mạng của cậu, mãi mãi chẳng thể bôi xóa được.
Sau đó, Vương Tranh không thốt nổi lời nào nữa.
“Ta không hề biết con gái mình cũng có lúc nghịch ngợm gây sự như thế, như thể nó là con cái nhà khác vậy.” Ông buồn bã nói, giọng nói đã đầy nuối tiếc. “Tiếc là ta không kịp hiểu nó, luôn cho nó là đứa con ích kỷ, tùy hứng, không biết lo lắng cho cha mẹ, vô tâm, vô tình.”
Vương Tranh lau nước mắt, biện hộ thay cho cô bạn thân: “Cô ấy không có vậy!”
“Giữa cha con ta luôn có khoảng cách rất sâu không cách nào vượt qua được. Ta thường không để ý tới nó, lại còn bận bịu công vụ, hơn nữa nó lại là con gái, chuyện ta quan tâm cũng có hạn. Đến khi mẹ nó qua đời,” ông ngập ngừng một chút, lại nói, “sau khi mẹ nó mất, biểu hiện của nó luôn rất thờ ơ, lúc này ta mới phát hiện nó không bình thường. Nhưng đều đã muộn. Mọi người nhìn nó như thể quái vật, nó cũng cố gắng phong bế bản thân, không bao giờ biểu hiện cảm xúc dư thừa với người khác. Ta đã thử vài lần nói chuyện với nó, nhưng đều rất vụng về. Hơn nữa nó rất nhạy cảm, mỗi lần ta cố dỡ bỏ hàng rào phòng vệ quanh nó, nó lại phản kháng mạnh mẽ. Con cái nhà người ta dựa vào quyền thế của cha mẹ mà lên mặt, nó thì ngược lại, không để ai biết mình là con gái duy nhất của Tham mưu trưởng Vu. Nói ra thật hổ thẹn, phải đợi khi nó mắc bệnh, mới chịu để ta quan tâm nó. Có lẽ vì nó nghĩ ta đáng thương, sau này chỉ còn lại một mình, nên mới không đành lòng.”
“Cô ấy rất thương bác, đó là sự thật ạ.” Vương Tranh khẳng định.
Ông Vu cười khổ, quay đầu nhìn cậu. “Nhiều năm như vậy qua đi, phải nói là nhờ vào cậu mà hai cha con ta mới có thể ngồi xuống nói chuyện tử tế với nhau một lần.”
Vương Tranh lắc đầu. “Cháu không muốn nói dối bác, quả thật Tiểu Huyên rất quan trọng với cháu, nhưng bọn cháu không phải là quan hệ đó…”
“Ta biết.” Ông xua tay. “Hai đứa như thế sao qua mặt được ta. Tuy không phải người yêu, nhưng tình cảm giữa hai đứa lại sâu nặng.” Ông thở dài, đau lòng cảm thán một tiếng. “Đứa con gái ngốc nghếch của ta…”
Vương Tranh kinh ngạc ngước nhìn ông Vu, ông chỉ cau mày lắc đầu, bỏ quyển sách vào trong chậu than, nhìn ngọn lửa nuốt đi từng trang giấy, môi run rẩy định nói gì, sau cùng lại hóa thành một tiếng thở dài rất khẽ, rồi đứng dậy, vỗ vai Vương Tranh. “Cháu cũng đi nghỉ sớm nhé.”
Vương Tranh lắc đầu. “Cháu không ngủ được.”
Ông Vu gật đầu, im lặng dùng lực đè mạnh lên vai cậu, cúi xuống cố nén nước mắt, lúc ngẩng đầu lên đã uy nghiêm ngời ngời. “Tuy còn trẻ nhưng cũng phải chú trọng sức khỏe. Khi nào rảnh tới thành phố N[8'> thăm ta. Nhà của ta luôn có chỗ giành cho cháu đó.”
[8'> Thành phố N: Thành phố Nam Kinh. N là từ viết tắt của từ Nanjing.
Vương Tranh gật gật đầu, ông Vu chớp mắt vài lần, lau vệt nước lem nơi đuôi mắt, xoay lưng bước đi.
Một lúc sau, Từ Văn Diệu bước tới, ngồi xổm trước mặt Vương Tranh. “Tiểu Huyên có vật tặng cậu.”
“Sao ạ?”
“Tiểu Huyên nhờ tôi trao cho cậu một thứ.” Anh lấy một túi giấy tờ đưa ra trước mặt cậu. “Cậu ký tên đi.”
“Đây là gì?”
“Chắc cậu không biết Tiểu Huyên là người có thiên phú kinh doanh đâu nhỉ. Con bé dùng món tiền nho nhỏ cha mình cho đi đầu tư, chỉ vài năm đã kiếm được một số tiền khổng lồ. Ngoại trừ để lại di sản cho cha mình, thì nó còn chừa một khoản tiền cho cậu. Tốt nhất là cậu nên nhận nó.”
Vương Tranh kinh ngạc không thôi, trong ký ức, Vu Huyên chưa bao giờ tỏ ra mình giàu có hay có tài sản riêng cả. Cậu ngây ra một lúc, chốc sau lại lắc đầu. “Tôi không thể nhận số tiền đó được. Anh hãy giao lại cho bác Vu…”
“Cậu cầm sẽ thỏa đáng hơn,” Từ Văn Diệu thở dài. “Bệnh tình của cậu, có lẽ cần làm phẫu thuật, dù cậu có bảo hiểm phía bên trường học, nhưng sau khi mổ xong cần bồi dưỡng và thuốc thang một thời gian dài, sẽ mất rất nhiều tiền. Nếu chỉ dựa vào tiền lương dạy học cùng lợi tức ngân hàng là không đủ. Tiểu Huyên đã bắt đầu để dành tiền này cho cậu từ mấy năm trước. Nó biết cậu không chịu xài tiền của người khác, nhưng đây là của nó, cậu không thể từ chối. Tiểu Tranh, cậu có hiểu được nỗi khổ tâm của nó không? Từ vài năm trước đã dự tính thay cho cậu, dù khi đó nó đã mắc bệnh nan y.”
“Số tiền này tạm thời để ở chỗ tôi, tôi sẽ quản lý thay cậu. Mấy ngày nữa cậu sẽ phẫu thuật và làm những xét nghiệm khác, nên cậu cần người thay cậu lo liệu mọi chuyện. Tôi nghĩ, cậu cũng không thể cự tuyệt tôi.” Từ Văn Diệu nhìn cậu, trong ánh mắt toát ra một quyết định mà Vương Tranh không thể lý giải được. “Tôi thay cậu quản lý tiền, lo liệu chuyện trị bệnh của cậu, sẽ tìm bác sĩ tốt nhất và cũng an bài cuộc sống sau này cho cậu. Đừng nói mấy lời khách sáo với tôi, tôi không làm vậy là vì Tiểu Huyên, tôi làm vậy là vì bản thân mong muốn.”
“Nhưng mà công việc của anh…”
“Tôi sẽ chuyển tới đây sống.” Từ Văn Diệu cúi đầu. “Mặc dù sự ra đi của Tiểu Huyên đã nằm trong dự kiến, nhưng cậu hẳn vẫn thấy khó chịu không chấp nhận nổi, bây giờ cậu đang rất cần