Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2901 lượt.
tôi, và tôi sao lại không cần cậu cho được? Trong lòng tôi cũng có vết thương lớn chưa vượt qua được. Đương nhiên là cậu có thể lựa chọn người khác để giao phó, như anh Lý kia chẳng hạn.”
Vương Tranh im lặng, cúi đầu xé từng trang giấy bỏ vào chậu, sau đó se sẽ nói: “Anh giúp tôi đi!”
“Hả?”
“Giúp tôi đốt hết mấy quyển sách này đi, tôi đốt lâu quá, khói làm cay hết cả mắt này.” Vương Tranh ngẩng lên nhìn anh, trong mắt rưng rưng nước, nhưng vẫn nhoẻn miệng cười. “Có lẽ chúng ta có thể cùng nhau nhớ tới Tiểu Huyên. Anh kể tôi nghe với, anh quen cô ấy thế nào?”
Từ Văn Diệu sửng sốt đôi chút, nhanh chóng hiểu điều cậu muốn, gật gật đầu, tiếp nhận quyển sách trong tay cậu, vừa xé rời từng trang vừa nói: “Tôi và con bé đó quen nhau từ lúc vẫn còn mặc quần bỉm cơ…”
Một đêm nay dài như thể bước qua một mùa khác.
Đến khi hai người kể xong hết những chuyện về Vu Huyên, bầu trời đã chuyển sang sắc trắng, không khí đẹp y như đôi mắt của trẻ thơ vừa sinh ra, long lanh thuần khiết, thanh thuần trong sạch.
Quang cảnh tốt như vậy mà không làm gì thì phụ lòng trời đất quá.
Vì vậy, hai người hôn nhau.
Chẳng biết là ai bắt đầu trước, môi ai chạm vào ai đầu tiên, chỉ biết khi họ ý thức được thì hơi thở đã hòa vào nhau, môi răng đã vấn vít một mực.
Nụ hôn không có chút dục vọng nào. Đơn giản là chớp mắt một cái, hai đôi môi đã dính vào nhau, dùng phương thức thân mật để biểu đạt sự chờ mong không tả được của cả hai. Hai người đàn ông kinh qua bao thương ly, bây giờ lại hôn nhau ngô nghê như thể thanh xuân lần đầu, cẩn thận chạm vào đối phương, phát hiện hóa ra làn môi có thể mềm mại thanh thuần như vậy, biết rằng khi ở bên nhau thì không phải lo lắng quá nhiều, chỉ cần ở vào trạng thái nguyên sinh, dùng bản năng nguyên thủy của động vật mà ôm lấy nhau.
Lúc hai người rời nhau ra, trong mắt đã vương đầy hình ảnh của nhau. Từ Văn Diệu nâng gáy Vương Tranh lên, dịu dàng xoa má cậu, dịu dàng thì thầm: “Chúng ta làm một lần nhé?”
Vương Tranh ngạc nhiên hỏi: “Anh có chắc là làm xong mình sẽ không hối hận?”
Từ Văn Diệu ngừng tay, bỗng nhiên cười to. Cả hai nhìn nhau một lúc rồi lại phì cười, như thể vừa nghe xong một câu chuyện vui. Từ Văn Diệu buông cánh tay đang ôm Vương Tranh ra, lắc đầu bảo: “Tiểu Tranh à, cậu nói vậy khiến tôi nghĩ bạn trai trước của cậu vì cậu mà bị bất lực đó.”
“Sao chứ?”
“Đừng nói là cậu có thói quen trước khi hai người lên giường sẽ hỏi anh ta chuyện này nha?” Tử Văn Diệu trêu. “Chuyện này với đàn ông mà nói là rất đả thương đó.”
“Không có.” Vương Tranh lắc đầu. “Tôi chỉ hỏi anh ta chuyện khác thôi.”
“Chuyện gì?”
“Bụng em khó chịu, anh không ngại chứ?”
Từ Văn Diệu ngạc nhiên trố mắt ra nhìn, khi hoàn hồn lại thì cười không dứt chỉ Vương Tranh, nói: “Cậu cố tình phải không? Bạn trai cậu cũng thật xui xẻo mà.”
Vương Tranh nhún vai. “Vì vậy mà sau đó anh ta chia tay với tôi. Quả thật lỗi là ở tôi.”
“Ừ, không trách anh ta được.” Từ Văn Diệu gật gù. “Nói vậy, mấy năm nay, cậu cũng không dự định tìm người khác?”
“Sao lại không chứ?” Vương Tranh thở dài. “Đến mơ cũng muốn gặp được một người đàn ông đẹp trai, sau đó cố ý tạo dựng cơ hội gặp mặt, để Lý Thiên Dương thấy tôi tốt ra sao, rồi làm cho anh ta hối hận. Kiểu tưởng tượng đó, bất cứ người nào từng bị bỏ rơi đều sẽ có suy nghĩ đó.”
“Thế sao không đi tìm?”
“Cũng không phải là không tìm, mà là không có cơ hội. Có lẽ cũng vì rất nhiều nguyên do, cá nhân, xã hội, tôi thì không biết cách nói chuyện, người có liên hệ đa phần là học trò và đồng nghiệp, hoặc là bạn học trước đây. Nhưng những đối tượng đó lại không thích hợp để tìm hiểu. Cứ như vậy mà kéo dài tới nay, tối đi ngủ lại nghĩ biết đâu ngày mai sẽ có cuộc gặp gỡ định mệnh nào đó hoặc ngày mai sẽ gặp nhiều vận may hơn.” Cậu cúi đầu cười khẽ, nhìn bàn tay của mình, rồi xoa xoa đầu gối. “Rốt cuộc là nhiều năm như vậy đã trôi qua.”
“Cũng không một lần nhắm mắt đưa chân?” Từ Văn Diệu hỏi. “Hay tới quán bar tìm đại một gã nào đó, trải qua tình một đêm?”
Vương Tranh trố mắt, kinh ngạc hỏi: “Sao lại phải cần tình một đêm?”
Từ Văn Diệu có chút xấu hổ, cười lấp liếm. “Là đàn ông thì hẳn là có nhu cầu.”
“Chuyện đó á.” Vương Tranh đỏ mặt, nhỏ nhẹ nói: “Tôi chỉ thấy, phát sinh quan hệ với một người đàn ông qua đường càng khó khăn hơn nảy sinh tình cảm với một người xa lạ. Còn anh?”
“Tôi?”
“Anh Văn Diệu có điều kiện tốt vậy, chắc là có nhiều bạn lắm nhỉ?”
“Quả thật không có chuyện tôi lẻ loi một mình, từng có vài người tới rồi đi.” Từ Văn Diệu thẳng thắn. “Nhưng lại không thể dùng từ ‘người yêu’ để hình dung được. Tôi già rồi mà, không thể mơ mộng kết bạn như các cậu được, từ đó với tôi rất nặng nề. Hoàn cảnh trưởng thành của tôi cũng không phải là như hiện giờ. Đó là thế giới mà bất kỳ người đồng tính nào cũng sẽ vì giới tính của mình mà khổ não. Hoặc là có đủ năng lực khiến người khác công nhận tính hướng của mình, hoặc là sống trái ý nguyện, tìm cô gái nào đó kết hôn sinh con. Chỉ có hai con đường để chọn, không hơn không kém.”