Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341845
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.
ranh giành quyền lực thì những nhân vật gạo cội như Vương Thiết là của quý của công ty. Vương Thiết từ cơ sở đi lên, làm nghiệp vụ viên, phó giám đốc bộ phận vật liệu, giám đốc, phó tổng giám đốc công ty con. Những kinh nghiệm làm việc đúc kết trong hơn hai mươi năm qua đã trở thành nguồn tài nguyên phong phú của Vương Thiết. Tuyển một tiến sĩ cũng không thể bằng một người có bằng trung cấp như ông ta. Nếu ông ta không phải là người của tổng giám đốc công ty CWE Trương Đạo Ứng, thì Phụ Minh Ý cũng cảm thấy Vương Thiết xứng đáng với vị trí tổng giám đốc của công ty.
Cả nước có năm công ty con, công ty có quan hệ mật thiết nhất với Trương Đạo Ứng chính là công ty này. Tổng giám đốc nhiệm kỳ trước của công ty là ông Chu hay đau ốm, một thời gian dài không quy hoạch được người nào lên giữ chức vụ tổng giám đốc là vì Vương Thiết. Vương Thiết có đủ tư cách để lên nhận chức tổng giám đốc. Nhưng vì có quan hệ với Trương Đạo Ứng nên chuyện này mới bị kẹt lại. Nếu Trương Đạo Ứng thu mua thành công, lên làm chủ tịch hội đồng quản trị, Vương Thiết sẽ được lên làm tổng giám đốc của công ty con, và tổng giám đốc của công ty CWE cũng sẽ là người của Trương Đạo Ứng. Năm xưa ông bố vùng vẫy khắp thiên hạ, tương lai con trai cùng lắm chỉ được giữ một chân trong hội đồng quản trị thì làm sao chịu nổi. Dương Học Đông tranh thủ cơ hội, ngồi trên vị trí chủ tịch hội đồng quản trị, quyết định nắm bắt năm công ty con, để Trương Đạo Ứng ngồi xơi chơi nước, ngoan ngoãn lấy tiền chia lợi nhuận hàng năm để sống, giữ chức tổng giám đốc cho cậu con trai du học nước ngoài trở về. Phụ Minh Ý chính là người chấp hành việc này.
Anh nhớ lại cảnh lấy con gái của Dương Học Đông năm xưa. Phụ Minh Ý phả ra một hơi khói thuốc, đồng thời cũng là phả ra nỗi bực bội uất ức trong lòng. Anh mỉm cười nói: “Anh thấy bỏ Trương Đạo Ứng và đầu quân cho sếp tổng thì có bao nhiêu phần trăm là đáng tin?”
“Sếp tổng đem lại được gì cho tôi?”
Phụ Minh Ý mỉm cười: “Anh muốn công ty con này cũng được. Đây mới là địa bàn của anh.”
Không nằm ngoài dự đoán của Phụ Minh Ý, Vương Thiết liền cười. Nếu Trương Đạo Ứng thu mua thành công, ông ta cũng có được chiếc ghế này. Huống hồ, ông chưa đến lúc phải đầu hàng Phụ Minh Ý. Vương Thiết bưng cốc trà lên uống một ngụm, trà pha đặc, hơi đắng, một hồi lâu đầu lưỡi mới cảm nhận được vị ngọt. Vương Thiết lặng lẽ nghĩ, ông ta cũng giống như cốc trà này, cuối cùng đã đến lúc khổ tận cam lai, chỉ có điều bây giờ vẫn là hơi sớm mà thôi.
“Lúc sếp mới đến công ty, người khác đều không biết sếp là con rể của sếp tổng, nhưng tôi thì biết. Trương Đạo Ứng đã gửi cho tôi tài liệu về sếp từ lâu rồi, tôi biết rất rõ ý đồ đến đây của sếp. Sếp đến đây là để đối phó với tôi, đúng không? Đương nhiên là một phó tổng giám đốc không trung thành với sếp tổng sẽ bị bài xích rồi. Tôi cứ nghĩ, không biết sếp sẽ bày ra thế cờ nào.” Vừa nói Vương Thiết vừa cười ha hả, ánh mắt ông ta sáng quắc, nhìn Phụ Minh Ý như nhìn một con mồi.
Vẻ đắc ý của Vương Thiết khiến Phụ Minh Ý cảm thấy rờn rợn. Chuyện đã nói ra, không còn đường lùi nữa. Phụ Minh Ý lặng lẽ dập mẩu thuốc, dựa vào lưng ghế mắt nhìn chằm chằm Vương Thiết, hai tay bắt chéo, ánh mắt bình tĩnh, không hề để lộ ra vẻ kinh ngạc.
Vương Thiết cười mấy tiếng, không nhìn thấy vẻ biến sắc của Phụ Minh Ý bèn dừng lại. Trong lòng ông ta rất đắc ý, tay mân mê mặt bàn làm bằng gỗ hồng, lòng bàn tay cảm thấy chắc nịch, ấm áp. Ông thích bộ bàn ghế trong phòng làm việc này, hào nhoáng, lịch sự.
Chiếc bàn trong phòng làm việc của ông không phải làm bằng gỗ hồng. Ông không chỉ một lần nói với mình rằng, không cần dùng loại tốt hơn, dùng rồi ngược lại càng không có ý chí đấu tranh. Từ một công nhân kỹ thuật bình thường trong nhà máy, sau hơn hai mươi năm lăn lộn mới ngoi lên được vị trí như ngày hôm nay, làm sao ông nỡ từ bỏ?
Trong lòng Vương Thiết biết rất rõ, cho dù nhiều tiền đến đâu, không có thực lực của công ty CWE, nhiều mối quan hệ đến đâu thì anh cũng không thể kiếm được đơn đặt hàng. Điểm yếu của công ty tư nhân nhỏ nằm ở đây. Ông thầm nghĩ một cách khinh miệt, Dương Thành Thượng hiện vẫn chưa phục ông, đến khi ông lên nắm quyền tổng giám đốc, Dương Thành Thượng chỉ có thể để mặc ông thao túng.
Vương Thiết cười nói: “Tổng giám đốc Phụ, người ngay thẳng không nói những lời mờ ám. Vương Thiết tôi cũng không thích có gì cứ giấu kín trong bụng. Đúng tôi là người dẫn dắt đơn đặt hàng của Cừ Giang. Tập đoàn vật liệu Giang Thị lại là khách hàng cũ của tôi, công ty và Giang Thị đã có rất nhiều lần hợp tác, điều này anh cũng biết rõ. Tuy nhiên, lần này Giang Thị cung cấp hàng để xảy ra vấn đề, anh muốn để Phùng Hy kéo tôi vào chuyện này, không dễ dàng vậy đâu!”
Vương Thiết gằn từng chữ một, mặt gần như biến dạng.
Phụ Minh Ý để lộ rõ vẻ ngạc nhiên: “Phó tổng Vương, ông hiểu nhầm rồi thì phải? Tập đoàn vật liệu Giang Thị mà ông giới thiệu không có gì là sai, ông làm mảng vật liệu bao nhiêu năm nay, lần này hợp tác với Giang Thị cũng không phải là lần đầu, cái này hoàn toàn không