Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341855
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1855 lượt.
hể để mặc Phùng Hy, đổ mọi trách nhiệm lên đầu cô ấy để được yên thân một mình. Trong ván này chúng ta coi như hòa, ván sau sẽ dựa vào tài cán của mỗi người để đấu tiếp.”
Vương Thiết bưng cốc trà lên, bước đến trước bình nước nóng lạnh rót nước, động tác chậm rãi, dường như cố tình để thời gian cho Phụ Minh Ý suy nghĩ. Trong tích tắc ông ta quay người lại, Phụ Minh Ý nghiến răng. Ông ta đã chơi anh một vố, kết quả là hy sinh Phùng Hy. Anh nhớ đến Mạnh Thời, một nụ cười thoáng qua hiện trên môi.
Vẻ trấn tĩnh của Phụ Minh Ý khiến Vương Thiết kinh ngạc. Ông ta bê cốc trà, chậm rãi nói thêm câu nữa: “Tổng giám đốc Phụ, cô ấy là người phụ nữ mà anh yêu nhất đúng không? Trong cuộc đời có hai người phụ nữ, một người đem lại cho anh sự giàu sang phú quý, một người cho anh tình yêu. Người nữ cho anh tình yêu lại phải đối mặt với sự lựa chọn của anh. Tổng giám đốc Trương luôn cảm thấy đầu óc của sếp tổng quá cũ kỹ, cậu con trai của sếp tổng vẫn còn đang là học sinh, vị trí tổng giám đốc trên tổng công ty anh ngồi là phù hợp.”
Phản bội lại sếp tổng, hứa cho anh vị trí tổng giám đốc trên tổng công ty, chuyện này có thể coi như chưa từng xảy ra. Nếu không, Phùng Hy sẽ phải đối mặt với việc ngồi tù. Tám năm trước anh đã phản bội cô ấy, tám năm sau liệu có xảy ra một lần nữa không? Phụ Minh Ý bình thản nói: “Anh đưa ra câu hỏi này, anh nghĩ là tôi sẽ lựa chọn cái nào? Anh có nghĩ rằng, nếu Giang Thị không thừa nhận cấu kết với Phùng Hy thì anh sẽ thua toàn bộ.”
Vương Thiết cười nói: “Nhà họ Giang không quan tâm đến sự tranh giành quyền lực của công ty chúng ta đâu, nhưng họ lại không chịu được việc bị người khác cướp mất con rể. Tổng công ty sẽ cử người đến điều tra ngay thôi, sau đó sẽ báo công an để lập hồ sơ vụ án. Cứ đợi đấy!”
Cửa phòng làm việc được mở ra, những âm thanh bên ngoài dần dần được vọng vào. Duy nhất có tiếng Phùng Hy là Phụ Minh Ý không nghe thấy. Phụ Minh Ý lấy ra chiếc ví, Phùng Hy trong ảnh vẫn đang giữ nụ cười rạng rỡ trên môi. Phụ Minh Ý thở dài: “Hy Hy, là điều may mắn của em hay là cái nạn của em?”
Ngày hôm sau, người của tổng công ty đã đến, lần lượt tìm từng người trong số các lãnh đạo của công ty để hỏi. Không khí trong công ty rất căng thẳng. Lúc đầu Phùng Hy còn nghĩ, bồi thường Giang Thị một triệu không trăm hai mươi nghìn nhân dân tệ, công ty vẫn có lời, chỉ có điều ít đi mà thôi. Đá bay mình, hạ gục Vương Thiết, cuối cùng Phụ Minh Ý cũng chiến thắng.
Lúc vào phòng họp Phùng Hy vẫn có suy nghĩ cùng lắm là bỏ việc. Lần này người của tổng công ty xuống cô không biết một ai. Hai nam một nữ vẻ mặt nghiêm túc, trước mặt cô còn đặt chiếc bút ghi âm, theo phản xạ cô cũng thấy hơi căng thẳng.
“Giám đốc Phùng, tại sao hợp đồng của Cừ Giang lần này lại do bộ phận cơ khí đi ký?”
Phùng Hy nhớ đến nước cờ của Phụ Minh Ý, thầm cười đau khổ, trả lời rất bình tĩnh: “Là do lãnh đạo của công ty sắp xếp cho phòng cơ khí. Lúc đầu là giám đốc Dương liên hệ, sau đó giao cho tôi đi ký. Lúc bàn đến những điều khoản chi tiết trong hợp đồng, tôi mới biết hợp đồng chủ yếu liên quan đến mảng vật liệu.”
“Mặc dù không qua khâu mời đấu thầu, nhưng cũng phải trải qua giai đoạn đàm phán thương lượng giá, tại sao lại chọn tập đoàn Giang Thị? Chính lô thép không gỉ liền mạch này, Giang Thị báo giá cao hơn công ty khác, lẽ nào chị không biết hay sao?”
Cô biết. Cô đã đi thăm dò, so sánh nhiều nơi trên thị trường, bỏ ra hai buổi tối mới tìm ra vấn đề. Nhưng Phùng Hy không thể nói. Cô thận trọng trả lời: “Xét về tổng thể, giá của Giang Thị báo thấp hơn công ty khác, hơn nữa đã từng có nhiều lần hợp tác với công ty, rất có chữ tín. Mặc dù giá báo của sản phẩm này cao hơn các công ty khác, nhưng đối với các mặt hàng khác lại thấp hơn công ty khác. Xét về thực lực của Giang Thị, để họ lo toàn bộ đơn đặt hàng thì lợi nhuận của công ty cũng không bị ảnh hưởng. Hơn nữa, phó tổng giám đốc Vương là người quyết định lựa chọn nhà cung cấp vật liệu Giang Thị.”
Cô cảm thấy câu trả lời của mình không có gì là sai. Hỏi xong hai câu hỏi, ba người của tổng công ty liền đưa mắt nhìn nhau, người phụ nữ chậm rãi hỏi: “Giám đốc Phùng, quan hệ giữa chị và Phụ Minh Ý là thế nào?”
Trong đầu Phùng Hy ù lên một tiếng rất to. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, trả lời một cách vô cùng khó khăn: “Quan hệ đồng nghiệp.”
“Nghe nói tổng giám đốc Phụ là người yêu của chị hồi học đại học, bộ phận cơ khí được nhận hợp đồng này, không giao cho giám đốc Dương lại giao cho chị, có phải vì mối quan hệ này tạo điều kiện cho chị hay không?”
“Không phải!” Phùng Hy phủ nhận ngay. Vô số ý nghĩ nảy lên trong đầu. Ai đã lôi ra chuyện này nhỉ? Chắc không phải là Phụ Minh Ý, đương nhiên là anh biết rằng nếu lôi ra chuyện này sẽ bất lợi cho anh. Vậy thì là ai nhỉ?
Phụ Minh Ý tưởng rằng có thể dựa vào chuyện này để đá bay Vương Thiết, và mối quan hệ này chính là con bài để phản công lại Phụ Minh Ý ư? Lập tức cô đã đọc vị được nội dung cuộc nói chuyện mà sau cuộc họp ngày hôm qua, Vương Thiết bê cốc trà mỉm cười đi vào phòng Phụ Minh Ý. Cô