Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341819
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1819 lượt.
khẽ thở dài nghĩ, cùng lắm là Phụ Minh Ý cúi đầu dàn hòa với Vương Thiết, kẻ chịu hy sinh chỉ có cô mà thôi.
Cuộc đọ sức nơi công sở, không phải chỉ một ván là đã phân định được thắng thua. Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần làm bia đỡ đạn.
Lúc bước ra khỏi phòng họp, cô nhìn thấy Phụ Minh Ý và Vương Thiết đứng ở cửa phòng. Hai người đứng nói chuyện rất thư thái, dường như không hề có chuyện gì xảy ra.
Nhìn thấy cảnh này, Phùng Hy vẫn cảm thấy chua xót trong lòng. Cho dù cô cam tâm tình nguyện làm con dê chịu tội thay một lần, trước khi chết cũng sẽ kêu lên một tiếng thảm thương.
Cô chỉ đợi tờ giấy đuổi việc của công ty nữa thôi, phủi mông ra đi.
Chân tướng
Người phụ nữ của anh đã bị đám người này đùa bỡn trong lòng bàn tay. Có kẻ là vì tiền, có kẻ thì vì lợi, có kẻ vì lòng sĩ diện, có kẻ lại vì dục vọng cá nhân.
Muốn có giấy chứng nhận hôn nhân hợp pháp của cơ quan dân chính cấp quốc gia thì phải đi đăng ký kết hôn.
Vì chuyện này mà Mạnh Thời đã về nhà, cho dù là ăn trộm hay ăn cướp, anh cũng phải lấy cho bằng được sổ hộ khẩu.
Nhà Gianh không hề có gì thay đổi, trong giây phút lắc vòng đồng trên cửa, Mạnh Thời cảm thấy tiếng kêu của vòng đồng nặng nề hơn mọi ngày. Nửa tháng nay Mạnh Thụy Thành án binh bất động, Mạnh Thời thầm nghĩ, gừng càng già càng cay, cuối cùng ông vẫn đoán được là Mạnh Thời sẽ chủ động về nhà.
Anh khẽ gõ cửa thư phòng. Tiếng Mạnh Thụy Thành trầm ngâm cất lên: “Vào đi!”
Mạnh Thời đẩy cửa, một cảm giác mát lạnh ập đến, anh khẽ hít thở thật sâu, quay người đóng cửa lại.
Mạnh Thụy Thành đang ngồi trước máy tính, ông mặc chiếc áo Tàu hoa chìm trên nền trắng, mái tóc hoa râm, cặp kính đặt trên sống mũi. Ông lấy kính ra, xoa xoa sống mũi nói: “Về rồi à?”
“Vâng.”
Mạnh Thụy Thành nói với vẻ đầy ẩn ý: “Có việc nên về nhà hả?”
Mạnh Thời mỉm cười, đưa ra chiếc hộp trên tay. Anh đặt lên bàn, cười nói: “Con mua được một lư hương, muốn nhờ cha xem hộ.”
Anh đã có sự chuẩn bị sẵn từ trước, không muốn gân cổ gây chuyện với cha. Chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ, anh sẽ không áp dụng cách cãi nhau ầm ĩ nhà cửa. Cái tên “Hồ ly điềm đạm” không phải tự nhiên mà có.
Mạnh Thụy Thành lại đeo kính, ánh mắt tỏ ý cười cười. Mạnh Thời chưa nói, ông cũng không có ý định đi thẳng vào vấn đề. Mở hộp ra, ông cầm lư hương lên xem. Lư hương không to, đường kính khoảng mười centimet, một tay cũng có thể bưng. Lư hương nhìn khá đơn giản, lòng, cổ, miệng các nét thanh nhã. Thân lư hương màu đất nhạt có đan xen với các hoa văn màu đỏ thẫm. Miệng lư hương là một vòng tròn màu hoa mười giờ. Mạnh Thụy Thành lấy kính hiển vi ra quan sát những hoa văn trên đó và vết đốt chân hương dưới đáy lư hương, một hồi lâu mới nói: “Mua bao nhiêu tiền?”
“Ba bảo nó đáng giá bao nhiêu?”
“Nếu đem đi đấu giá, giá khởi điểm ba trăm nghìn, nếu biết cách đấu, có thể lên tới vài trăm nghìn, trên cả triệu.”
Mạnh Thời mừng ra mặt, cười hê hê nói: “Chắc kiếp này con chỉ trúng được quả này thôi. Con mua năm mươi nghìn đó.”
Mạnh Thụy Thành cũng thấy mừng, khen: “Nhóc con khá lắm. Con mắt nhìn đồ cổ của nhà họ Mạnh chúng ta chưa đến nỗi thất truyền.”
“Từ nhỏ ở nhà con cũng chẳng được nhìn thấy món đồ cổ nào, cùng lắm chỉ là mấy bức tranh. Những kiến thức này con học được từ thời lông bông trên chợ đồ cổ và học ở trường nữa!” Mạnh Thời phản bác một câu.
Mạnh Thụy Thành nhìn con trai, nụ cười dần nở trên môi: “Học chuyên ngành giám định cổ vật và khảo cổ là do con tự chọn. Một người thích đồ cổ, nếu nhìn thấy đồ quý sẽ như kẻ tham ăn. Thời này, từ chuyện trúng quả này của con có thể nói, con đã đủ tư cách làm một chuyên gia giám định rồi. Chỉ có điều, khả năng giám định phụ nữ của con lại quá kém cỏi. Con nhìn chiếc lư hương đời Nam Tống này mà xem, nếu mất một bên tai, hoặc trên miệng bị vỡ một miếng thì không còn đẹp nữa.”
Mạnh Thời không hề do dự trả lời ngay: “Ngọc bích của họ Hòa(1) điêu khắc thành ngọc tỉ bị vỡ mất một góc, nhưng cũng không có hoàng đế nào nói phải tìm một viên ngọc đẹp khác để khắc một ngọc tỉ mới. Khiếm khuyết trên viên ngọc không thể che giấu được những ưu điểm. Ưu điểm vẫn nổi bật hơn khuyết điểm.”
____________
(1) Câu chuyện ngọc bích họ Hòa được chép trong sách Hàn Phi tử. Người họ Hòa từng dâng khối đá có ngọc quý đến cho Vệ Vương nước Sở và Vũ Vương, nhưng gặp người thợ không biết xem ngọc, coi đó là đá thô, nên bị chặt hai chân. Đến thời Văn Vương, họ Hòa lại ôm đá ngọc khóc ở núi Sở, khóc chảy cả máu mắt. Văn Vương cho xem lại, quả là ngọc báu, mới đặt tên là Ngọc bích họ Hòa. Về sau, nó trở thành quốc bảo của nước Sở và được khắc thành ngọc tỉ truyền quốc (BTV).
Hai cha con một người đứng một người ngồi, Mạnh Thụy Thành ngồi nhưng không hề cảm thấy yếu thế hơn con, Mạnh Thời đứng nhưng cũng không cảm thấy mình ngạo mạn hơn cha.
Sau những lời chỉ trích nhau là sự im lặng. Mạnh Thời cũng không vội nói thẳng với cha những điểm tốt của Phùng Hy, anh chỉ dùng sự im lặng