Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1869 lượt.
của mình để nói với cha rằng, anh đã quyết định.
Mạnh Thụy Thành mở lời trước, ông đầu hàng, vì Mạnh Thời là con trai ông. Ông lấy từ trong ngăn kéo bàn ra tập ảnh, không nói lời nào. Ông nhìn thấy Mạnh Thời chỉ liếc đám ảnh đó, mặt lộ rõ vẻ mỉa mai. “Con nghĩ ai đã làm việc này? Cha có thể nói rõ với con rằng, không phải là Du San. Cô ấy hiếu thắng, lòng tự ái cao, sắc sảo, khéo léo. Cô ấy quý nhà họ Mạnh, có tình cảm với con cũng là đúng thôi. Nếu con không phải là con trai của ta thì con sẽ không được ảnh hưởng môi trường sách vở ngay từ khi còn rất nhỏ. Con không có những nét đặc sắc đó, lẽ nào con có thể tự tin đến mức không vào cơ quan nhà nước làm việc ư?”
“Nếu cha đã chấp nhận được một cô gái hiếu thắng, có lòng tự ái cao, sắc sảo khéo léo, coi trọng nhà họ Mạnh hơn con người con thì tại sao cha không thể chấp nhận được cô ấy?” Không phải Giang Du San thì là ai? Trong đầu Mạnh Thời lọc lướt những đối tượng bị tình nghi, vặn hỏi một câu.
Mạnh Thụy Thành bình tĩnh nói: “Bởi vì Giang Du San yêu nhà họ Mạnh, yêu con hơn con yêu cô ấy. Phùng Hy đối xử được với con như con đối xử với cô ấy không?”
“Nhưng con thực sự, con thực sự… cha ạ, ở bên cô ấy, con rất vui.”
Phùng Hy rất hiện thực, một cuộc hôn nhân thất bại dường như đã làm tan vỡ mọi lòng tin ở cô. Mạnh Thời không biết liệu cô có vì anh mà bất chấp tất cả hay không. Cho dù yêu anh đến đâu, cô cũng sẽ suy nghĩ một cách sáng suốt xem có phù hợp hay không. Giọng anh chứa đầy vẻ u buồn. Tiền trảm hậu tấu, anh chỉ muốn dùng một tờ giấy đăng ký cột chặt Phùng Hy và anh lại với nhau mà thôi.
“Thời ạ, con vui nhưng con lại bất chấp việc cha mẹ có vui hay không ư? Con nghĩ cha và mẹ con nhìn thấy những tấm ảnh đó sẽ nghĩ gì? Sẽ chấp nhận cô ta bằng cách nào? Một người phụ nữ đã từng ly hôn, lại còn có một mối quan hệ bất chính với người đàn ông khác. Nhà họ Mạnh rất coi trọng thanh danh, không cho phép con làm càn! Hơn nữa cái anh chàng Điền Đại Vĩ đó, tham lam, ích kỷ, hèn nhát, nịnh nọt luồn cúi, cô ta đã từng làm vợ của một người đàn ông như thế, con mắt và khiếu thẩm mỹ của cô ta sẽ ra sao?” Mạnh Thụy Thành giấu đi vẻ xảo trá trong mắt, chậm rãi nói: “Giang Du San thích sĩ diện, ai cũng có lòng sĩ diện. Còn cô ta thì sao? Có lẽ con vẫn chưa biết sự khác biệt giữa lòng sĩ diện và sự trong sáng? Người đàn ông này là tổng giám đốc của công ty cô ta, phải chăng vì lợi ích mà cô ta có quan hệ mờ ám với anh ta? Con có thực sự hiểu điều đó không?”
“Những tấm ảnh đó không nói lên được điều gì.”
Mạnh Thụy Thành chỉ tay lên ảnh, nói: “Được, ảnh không thể làm con tỉnh mộng thì chắc chắn Phụ Minh Ý có thể làm con tỉnh mộng! Đừng tưởng rằng ta không bước chân ra khỏi nhà mà không biết gì. Mà ngược lại là con, ngày nào cũng kè kè bên cạnh cô ta nhưng lại không biết đã xảy ra chuyện gì.”
“Có chuyện gì xảy ra vậy?”, Mạnh Thời buột miệng.
Mạnh Thụy Thành nhìn đám ảnh hừ một tiếng, bê ấm trà Tử Sa lên không nói gì thêm.
Trong ảnh, Phụ Minh Ý hơi cau mày, mắt nhìn vào phía sau lưng Phùng Hy. Mạnh Thời nhớ đến việc xảy ra ở công ty Phùng Hy, quay đầu ra khỏi thư phòng.
Mạnh Thụy Thành quay đầu nhìn theo, cười một cách đầy ẩn ý.
Bãi đỗ xe rộng lớn của tiệm ăn lưu động chỉ có lẻ tẻ vài ba chiếc xe. Vẫn chưa đến giờ ăn cơm, buổi chiều ánh nắng gay gắt hắt xuống bãi đỗ xe. Lúc xe của Phụ Minh Ý đi tới, tựa như chiếc thuyền bồng bềnh trên nước.
Mạnh Thời đẩy cửa xuống xe, chỉ mấy phút sau, da đã bỏng rát. Anh không đeo kính râm, khẽ nheo mắt, nhìn về phía Phụ Minh Ý đang bước tới.
Phụ Minh Ý đang ở trong độ tuổi hoàng kim ngoài ba mươi, toát lên một vẻ đàn ông chín chắn. Có lúc nhìn Phụ Minh Ý, Mạnh Thời rất khó tưởng tượng anh ta lại có hành động ôm Phùng Hy như trong ảnh. Anh nhớ lại cảnh Phụ Minh Ý tay cầm hoa hồng, Mạnh Thời cảm thấy dùng cụm từ đạo mạo cao ngạo để miêu tả Phụ Minh Ý là thích hợp nhất.
Phụ Minh Ý nhấc kính râm ra, đứng ngược sáng nhìn Mạnh Thời nói: “Lên xe nói chuyện nhé?”
Mạnh Thời mở cửa xe ra, Phụ Minh Ý ngồi lên ghế phụ. Mạnh Thời lái chiếc xe việt dã đó của mình, trong mắt Phụ Minh Ý không hề biểu lộ vẻ ngạc nhiên.
Ánh mắt Mạnh Thời đột nhiên nghiêm lại. Anh biết câu nói của cha anh ám chỉ một điều gì đó. Anh cố tình không lái chiếc xe Jetta là để thăm dò phản ứng của Phụ Minh Ý. Hiện giờ anh đã hiểu ra, Phụ Minh Ý đã biết gia cảnh nhà anh từ lâu.
Giang Du San có động cơ, Phụ Minh Ý cũng có động cơ. Giang Du San thích nhất là một đập hai tan, để cho hả giận. Nếu như mọi việc là do Phụ Minh Ý sắp đặt, thì anh ta quá nham hiểm.
Anh ta là mối tình đầu của Phùng Hy, hoàn toàn hiểu được tính cách và suy nghĩ của cô. Nếu Phùng Hy lại một lần nữa bị thương, Phụ Minh Ý sẽ xuất hiện với tư cách là một người hùng bảo vệ, một người dang rộng vòng tay về phía cô, có thể sau khi tình cảm đã nguội nhạt, Phùng Hy lại về bên anh ta.
Mạnh Thời nhìn bãi đỗ xe rộng lớn, người chụp ảnh chắc chắn cũng ngồi trong ô tô. Xét về góc độ chụp, ảnh được chụp chính diện, một người ngồi ở ghế lái cầm máy ảnh số có ống