Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1843 lượt.
trong đầu cô. Mùi hương cũng có ký ức, giảm béo kỵ nhất là hồi tưởng về các món ăn ngon, những ký ức này sẽ là một sự thách thức lớn đối với cô.
Buổi sáng Phùng Hy uống một hộp sữa chua, ăn một quả táo, bụng đã đói meo từ lâu. Cô thở dài, uống một ngụm cà phê đã có phần hơi nguội, trả tiền rồi ra về.
Mưa lất phất, không ướt người, giống như vẻ khoan khoái nhẹ nhàng mà sương mù mang tới. Tây Hồ đã hiện ra trước mắt, Phùng Hy đứng bên cầu Đoạn suy nghĩ mông lung.
Liễu bay phất phơ. Cô đi dọc theo bờ đê Bạch, trời đã xẩm tối, khách du lịch cũng ít dần. Phùng Hy đứng trên đê Bạch lặng lẽ ngắm nhìn Tây Hồ, những năm tháng trong quá khứ tựa như một bộ phim cũ đang chiếu chầm chậm. Trước đây cô chưa bao giờ lên kế hoạch cho cuộc đời của mình, học đại học, tốt nghiệp, đi làm, yêu, kết hôn, rất tự nhiên. Trong bảy năm đó, cô luôn luôn phải xoay quanh Điền Đại Vĩ, giống như một vệ tinh trung thành, quỹ đạo không bao giờ thay đổi.
Đến ngày hôm nay, Phùng Hy nghĩ với vẻ nuối tiếc, tại sao mãi cho đến sau khi ly hôn, cô mới phát hiện ra cái lợi của việc tự mình làm chủ cuộc sống của mình?
Trời tối dần, cảnh vật phía xa đã trở nên mờ ảo. Phùng Hy lấy máy ảnh ra nhanh chóng chụp hết một cuộn phim, rồi cô cẩn thận lấy vải mềm thấm hết lớp sương trên máy ảnh.
Thân máy ảnh hiệu Hải Âu, ống kính hiệu Nikon, cô mua khi còn đang học môn nhiếp ảnh tự chọn thời đại học, sau khi tốt nghiệp lại bỏ không, suýt nữa thì cô quên cách chỉnh sáng rồi. Cả một cuộn phim chụp được ba mươi tám kiểu, cô chỉ chọn lấy năm cảnh, về nhà rửa ra là có thể đối chiếu độ sáng.
Cô lựa chọn môn nhiếp ảnh ở trường, hoàn toàn là do Phụ Minh Ý thích chụp ảnh. Hai người cùng đi chụp ảnh, quay về lại cùng trốn trong phòng tối bận rộn thâu đêm. Nhìn những thước phim mình chụp được rửa ra, cô vừa cảm thấy tự hào vừa thấy hạnh phúc.
Phụ Minh Ý thường xuyên chụp ảnh cô, vô tình đưa cô vào ống kính. Anh thường cười nói: “Hy Hy, nhìn này, anh chụp em đẹp thế chứ, em chẳng bao giờ chụp anh cả”.
Kỹ thuật chụp ảnh của cô mãi mãi không bao giờ có thể đuổi kịp Phụ Minh Ý, nhưng cô chỉ tận hưởng quá trình được ở bên anh. Có người coi trọng kết quả cuối cùng, còn cô, cô chỉ coi trọng quá trình mà thôi. Đối với Phùng Hy, chụp ảnh xấu hay đẹp không quan trọng, niềm vui và niềm hạnh phúc trong lúc chụp mới là quan trọng nhất.
Có lần đi chơi với Điền Đại Vĩ, cô đã mang theo chiếc máy ảnh này, khóa mình trong nhà vệ sinh bận rộn cả một ngày. Điền Đại Vĩ chỉ nói một câu: “Chụp ảnh là trò đốt tiền, những ảnh em chụp cũng chẳng giật được giải nhiếp ảnh gì đâu, chỉ lãng phí phim mà thôi, có gì thú vị chứ?”.
Nghe thấy vậy Phùng Hy cũng cảm thấy mất hứng, cất máy ảnh ở nhà chẳng lấy ra dùng lần nào nữa.
Nếu như một người nào đó làm quá nhiều điều trái ngược với bản tính của mình để chiều theo ý người khác thì chắc chắn họ sẽ không thể có niềm vui thực sự. Giống như câu nói của Vu Đan(8) trong chương trình Cuộc đời nghệ thuật mà cô xem trên ti vi, tìm một người thích hợp với mình là tốt nhất.
Ly hôn đã làm cô thay đổi quá nhiều, cô muốn tìm lại tất cả những sở thích của mình trước kia, để chúng làm cho cô trở nên bận rộn. Phùng Hy buồn bã nghĩ, có lẽ, chỉ có cách không ngừng làm cho cuộc sống trở nên phong phú, cô mới không có thời gian để nghĩ về quá khứ buồn.
Đeo ba lô đựng máy ảnh đi xuống bờ đê, Phùng Hy ngần ngừ một lúc, cô vẫn không bắt taxi. Cô quyết định đi bộ về khách sạn trên đường Nam Sơn.
Mưa bắt đầu hắt ướt lên mặt. Trời đã biến thành màu xám tro, Tây Hồ trong màn đêm lại mang một dáng vẻ khác. Trong bóng tối của những lùm cây là những ánh đèn nhấp nhánh như đèn đom đóm. Tiếng nhạc, tiếng cười, tiếng phòng trà, tiếng quán cà phê văng vẳng đâu đây dưới ánh đèn huyền ảo.
Đoạn đường này rất dài. Nghe nói đi bộ nhanh có lợi cho giảm béo, Phùng Hy cố gắng rảo bước thật nhanh. Cô tham lam ngắm nhìn cảnh đêm ở Tây Hồ, trong đầu vạch nhanh kế hoạch tham quan Hàng Châu. Cô muốn đợi đến sau khi qua Thanh Minh sẽ đi mua lô trà Long Tỉnh đầu tiên được đưa ra thị trường, và còn mua một chiếc nghiên Thanh Khê. Đầm lầy Tây Khê chắc chắn sẽ phải đi, cô hy vọng sau khi để lãng phí phim sẽ chụp được một hai tấm ảnh phong cảnh đẹp như tranh thủy mặc, đó là một trong những món đồ kỷ niệm từ chuyến đi Hàng Châu.
Dù sao cũng đã đến đây rồi, cô quyết định đi một chuyến Thiệu Hưng, đến đó để mua rượu Hoa Điêu về sưu tầm. Sang đến mùa đông, dùng nồi cơm điện hâm nóng lên, có thể ngồi trong phòng chậm rãi thưởng thức. Theo kế hoạch này, cô có thể ở Hàng Châu trong nửa tháng.
Phùng Hy vô cùng biết ơn vì có một công việc có thu nhập cao, để cô có thể thoải mái tiêu xài ở Hàng Châu mà không phải đắn đo gì nhiều. Cô hy vọng dùng hai tháng để làm thay đổi mình, sau khi trở về một cuộc sống mới sẽ được bắt đầu. Mục tiêu mới nhất của cô là một căn hộ, hay nói chính xác hơn là xây cho mình một cái tổ nương thân.
Khi về đến khách sạn, chân đã mỏi rã rời, người hơi toát mồ hôi. Phùng Hy vừa mệt mỏi, vừa sung sướng nghĩ, nhất định trong hai tháng cô