Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341881

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1881 lượt.

sẽ gầy đi. Lúc đó thời tiết đã nóng, cô có thể mua sắm thêm quần áo mới, có thể tận hưởng niềm vui trang điểm cho mình.
Thay phim xong, Phùng Hy điều chỉnh tiếng chuông điện thoại, tập trung tinh thần tập yoga trên giường. Tháng đầu tập yoga vô cùng khó, nhưng chỉ cần kiên trì, một tháng sau, những động tác mà hồi đầu tưởng không thể hoàn thành đã trở nên nhẹ nhàng. Giống như cô hiện nay, gập người tập bụng hết sức dễ dàng.
Cô áp mặt xuống chân, nhớ tới buổi đến trung tâm thể dục thẩm mỹ, huấn luyện viên Trần ấn lưng cô xuống, nói bụng cô nhiều thịt thừa quá, Phùng Hy vừa cười vừa từ từ thở ra bằng miệng.
Bữa tối, vẫn là một quả táo, một quả chuối và một hộp sữa chua. Cô sờ bụng mình với vẻ vui mừng, gần đây đã thu nhỏ được thành công dạ dày, buổi sáng chiếc bụng mỡ sờ thấy lép kẹp, niềm vui này đã khiến cảm giác đói bay biến đi đâu mất.
Chuông điện thoại réo trong lúc cô còn đang ngất ngây với thành tích của mình, cô nhìn điện thoại, số của Phụ Minh Ý. Phùng Hy hơi ngần ngừ, cô không biết Phụ Minh Ý định nói gì. Nếu không vì miếng cơm manh áo, chắc cô đã từ chức bỏ đi lâu rồi. Đi cách Phụ Minh Ý thật xa, tức là cách quá khứ thật xa.
Chuông điện thoại vẫn tiếp tục đổ, sau khi dừng lại lại tiếp tục vang lên, Phùng Hy cắn môi, dùng ngón tay cái và ngón tay trỏ bóp quai hàm tạo ra nụ cười, cố làm ra vẻ gấp gáp nghe máy: “A lô? Vâng, em vừa tắm xong, có việc gì không anh?”
Phụ Minh Ý cười: “Không có việc gì cả, em về nhà rồi à?”
Phùng Hy thầm nghĩ, không có việc gì thì gọi đến làm gì? Nhưng cô không nói ra suy nghĩ này, tiếp tục để tiếng mình nói với vẻ cười cười: “Em đang chơi ở Hàng Châu, vài ngày nữa sẽ về thăm bố mẹ”.
“Em đi một mình à?”, Phụ Minh Ý nhớ ngày trước Phùng Hy không thích đi đâu một mình, đi đâu cũng phải có bạn cùng lớp đi cùng. Nghĩ tới hình ảnh cô một mình lẻ loi đứng bên Tây Hồ, Phụ Minh Ý thấy thương thương.
Tiếng Phùng Hy trong điện thoại rất vui vẻ, “Ngồi ở quán cà phê, ngắm phong cảnh, shopping. Lâu lắm chưa đi chơi như thế này rồi, đi một mình cũng thích lắm”.
“Bao giờ em về?”
“Em chưa biết, để xem tình hình thế nào đã. Nếu vui thì chơi thêm vài ngày, không vui thì thu dọn hành lý quay về”.
Vẻ nhẹ nhàng, vui vẻ trong giọng nói của cô khiến Phụ Minh Ý thở phào.Anh dặn dò thêm một câu, hỏi: “Nơi em ở có an toàn không?”.
“Tốt lắm, ngay cạnh Tây Hồ trên đường Nam Sơn”. Phùng Hy vừa cười vừa nói dối, “Có người bạn ở gần đây hẹn em tối đi chơi. Thế đã nhé, bye bye!”.
Cô nhanh chóng cúp điện thoại, tay sờ lên ngực, tim đập thình thịch. Sự quan tâm của Phụ Minh Ý khiến lòng cô rối bời. Điều mà cô không cần nhất là sự quan tâm của anh, nó khiến cho cô không thể kìm nén được và nhớ lại những kỷ niệm đẹp ngày xưa. Phùng Hy tự nhắc mình, anh đã kết hôn rồi, và người mà anh lấy lại là con gái của sếp tổng, cô không được dính dáng gì với anh.
Phùng Hy của tám năm về trước sẽ không nghĩ như vậy, cô sẽ cảm thấy lãng mạn, cảm thấy ấm áp, sẽ cảm động rơi nước mắt. Hiện giờ, việc đầu tiên mà cô nghĩ đến chính là miếng cơm manh áo của cô. Cô nghĩ với vẻ bi ai, phải chăng cô đã bị xã hội tôi luyện và trở nên xảo quyệt, thực dụng rồi ư?
Hai tháng, Phùng Hy quyết định, chưa đến ngày cuối cùng quyết không lộ diện ở công ty, để Phụ Minh Ý và Vương Thiết đấu đá nhau. Chiến tranh, không phải đều bắt phụ nữ tránh xa đó sao?
Quán cà phê, phòng trà, các thắng cảnh… Phùng Hy sắp xếp thời gian rất cân đối, nội dung duy nhất mà cô bỏ qua là các đặc sản của Hàng Châu. Cô nhìn các món khiến cô phải chảy nước miếng như bánh đậu xanh, gà hấp lá sen, vịt hấp lá sen, mì tôm sốt lươn, cá chua ngọt… mà lòng vô cùng hậm hực. Cô tự bảo với lòng mình, đợi cô gầy đi, gầy đi…
Cô ở Hàng Châu hai ngày, vẫn kiên trì sáu giờ sáng tỉnh dậy, mặc quần áo thể thao chạy quanh Tây Hồ.
Lúc này đây khách du lịch quanh Tây Hồ rất ít, sương giăng khắp hồ, hơi thở xen lẫn với bầu không khí trong lành, mát lạnh. Phùng Hy đang chạy, thỉnh thoảng lại gặp người dậy sớm chạy thể dục, hai bên tươi cười chào nhau.
Phía trước có một người đang chạy, bộ quần áo thể thao màu đen, bước chạy chắc nịch, gương mặt điển trai, vừa nhìn đã thấy chạy qua góc đường. Phùng Hy vừa chạy vừa ngoái đầu ra xem, người kia đã chạy xa rồi. Cô nghĩ, chắc chắn là cô nhìn nhầm, người đàn ông đó trông rất giống Mạnh Thời.
Phùng Hy lại đi chơi một ngày, chập tối mới về đến khách sạn. Vừa bước vào đại sảnh cô liền sững người, Phụ Minh Ý đang đứng trước quầy lễ tân, lưng quay về phía cô.
Anh mặc bộ quần áo complet màu tím than, dưới chân đặt một chiếc va ly, vừa nhìn là biết mới đến Hàng Châu. Tại sao anh lại biết cô ở khách sạn này? Phùng Hy vừa lùi lại vừa nghĩ. Cô không biết là mình đang vui hay đang sợ nữa, cô hoàn toàn né tránh theo bản năng, giác quan thứ sáu bảo với cô rằng hiện giờ tuyệt đối không được gặp anh.
Chắc chắn Phụ Minh Ý sẽ hỏi nhân viên quầy lễ tân số phòng của cô, biết cô chưa trả phòng chắc chắn sẽ đến tìm cô. Dựa vào kinh nghiệm lăn lộn bao năm trên thương thường, cô đã áp dụng phương châm


Disneyland 1972 Love the old s