Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.
thể giúp em một việc được không?”.
Đúng dịp có một cuộc họp tổ chức ở Thượng Hải, Phụ Minh Ý bèn xuất phát trước ngày dự định. Kế hoạch của anh là ở lại Hàng Châu một đêm, ngày hôm sau từ Hàng Châu về Thượng Hải. Biết tin Phùng Hy đã ly hôn, tiếp đó lại nghỉ phép hai tháng, Phụ Minh Ý cảm thấy cần phải gặp cô một lần. Anh thực sự có quá nhiều câu hỏi, quá nhiều chuyện muốn nói trực tiếp với cô.
Sau khi đăng ký phòng ở khách sạn, cách nửa tiếng anh lại gọi điện vào phòng Phùng Hy một lần, nhưng đều không có người nghe máy. Anh nghĩ chắc là cô đi chơi ở bên ngoài, nên không gọi di động cho cô. Mười giờ ba mươi phút tối, anh lại gọi một lần nữa, nghe thấy có người nhấc máy, anh liền dập máy, vội vàng cầm một bông hồng đã bó sẵn đến gõ cửa phòng Phùng Hy.
Anh nghe thấy bên trong có tiếng động, khóe miệng hơi cười cười, cẩn thận giấu bông hồng ở sau lưng. Phụ Minh Ý đang tưởng tượng ra cảnh Phùng Hy trợn tròn mắt vì ngạc nhiên.
Cửa vừa mở ra, Phụ Minh Ý liền đưa ngay bông hồng ra trước mặt, rồi đột ngột rụt lại. Nụ cười trên môi đột nhiên tắt ngấm.
Mạnh Thời mặc quần áo tắm, tóc ướt sũng, nhìn Phụ Minh Ý bằng ánh mắt khó hiểu, “Anh tìm ai?”
“Anh là ai?”, Phụ Minh Ý thu nụ cười lại, lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng cảm thấy vô cùng hẫng hụt. Người trong công ty đã truyền tai nhau từ lâu, chồng Phùng Hy đã tìm được một cô gái trẻ trung xinh đẹp, đá Phùng Hy rồi, lẽ nào Phùng Hy cũng đã có người mới? Cô ấy lại có sở thích sưu tập những anh chàng điển trai? Một anh chàng Điền Đại Vĩ đẹp trai phong độ vẫn chưa đủ, lại còn thêm anh chàng khôi ngô cao lớn này, nhìn sắc thái cũng không phải là kẻ tầm thường.
Phụ Minh Ý chỉ muốn quay đầu đi ngay. Anh cố gắng kìm chế cảm giác khó tả trong lòng, hỏi bằng giọng lạnh lùng: “Phùng Hy ở đây phải không?”.
Mạnh Thời gãi gãi đầu tỏ vẻ như vỡ lẽ ra điều gì, “À, có phải anh tìm cô gái lúc đầu ở đây đúng không? Cô ấy đã rời Hàng Châu rồi, tiền phòng cô ấy nộp hôm nay, khách sạn không trả lại nữa, cô ấy nhượng lại giá rẻ cho tôi”.
Phụ Minh Ý lập tức thở phào, mặc dù thất vọng nhưng anh có cảm giác như vừa trút được một gánh nặng. Anh khẽ mỉm cười, lịch sự nói: “Xin lỗi đã làm phiền anh”.
Mạnh Thời đóng cửa phòng lại, ánh mắt lộ rõ vẻ suy tư.
Lúc Phụ Minh Ý liếc nhìn anh cũng là lúc anh đồng thời quan sát người đàn ông khiến Phùng Hy trốn tránh không chịu gặp mặt. Vẻ già dặn, chín chắn của Phụ Minh Ý, bộ complet trên người, vừa nhìn là biết giá tiền không rẻ. Mặc dù Phụ Minh Ý rụt tay rất nhanh, nhưng anh vẫn nhìn thấy bông hồng đó. Trong lòng anh tràn đầy nghi hoặc, một người đàn ông giàu có, biết lãng mạn, tại sao Phùng Hy phải tránh mặt anh ta?
Anh nhấc điện thoại ở đầu giường và gọi cho Phùng Hy, cười ha ha nói: “Tất cả đều thuận lợi, ngày mai anh sẽ trả phòng cho em”.
“Cảm ơn anh”. Phùng Hy không biết Phụ Minh Ý sẽ dừng ở đây bao nhiêu lâu. Nếu anh đã tìm được khách sạn mà cô ở thì chắc chắn anh cũng có thể tìm được cô ở khách sạn khác. Hiện giờ cô đang ở trong một khách sạn ở đường Bắc Sơn, căn phòng mà cô ở được đăng ký bằng tên của Mạnh Thời, cô và Phụ Minh Ý chỉ cách nhau Tây Hồ mà xa như chân trời góc bể.
Mạnh Thời đắn đo một lát, cười nói: “Anh ta mang theo một bông hồng, chỉ tiếc rằng nhìn thấy anh nên không tặng nữa”.
Phùng Hy giật mình, thấy mình may quá, tựa như có một tảng đá trong lòng rơi phịch xuống đất. Phụ Minh Ý tặng hoa hồng, cô biết phải nhận thế nào? Trai đơn, gái chiếc, người tình đầu tiên, sếp trực tiếp của mình, bao mối quan hệ với các thân phận khác nhau bảo cô phải từ chối thế nào? Phùng Hy cười đau khổ. Cô lại nhớ tới câu nói cay nghiệt của Điền Đại Vĩ: “Gái ba mươi tuổi đã toan về già, hình dáng hiện giờ của cô đến tôi nhìn cũng phát mửa, Phụ Minh Ý đang lên như diều gặp gió, có thích cô nữa không cũng chưa biết”.
Coi như là cô đa tình, nhưng cô không thể không nghĩ cho mình. Dù sao đi nữa thì người mà anh lấy là con gái của sếp tổng, không tiện để từ chối cũng không tiện nhận, vậy thì, không cần thiết phải gặp mặt nữa.
“Xin lỗi về sự mạo muội của anh, đó là bạn trai của em à?”.
“Không, sếp của em, thuộc khu vực gài mìn, vẫn nên tránh là hơn. Cảm ơn anh”. Phùng Hy nói một cách nhẹ nhàng. Cô xử lý thế này vừa có thể tránh khỏi nguy hiểm dẫm phải mìn, vừa không để xảy ra chuyện không vui với Phụ Minh Ý, cô rất hài lòng.
Mạnh Thời liền cười, trêu cô: “Đến tận cả Hàng Châu, tình cảm chân thành thế mà không làm em bồi hồi à? Thời nay con gái khó cưa thật”.
Phùng Hy trả lời rất hùng hồn: “Lãng mạn là chuyện nhỏ, miếng cơm là chuyện lớn. Hoa hồng đâu có thể làm cơm để ăn được”.
“Ha ha, phụ nữ thời nay thực dụng thật, kiếm người yêu đầu tiên phải xem anh ta có xe hơi có nhà hay không, thu nhập mỗi năm bao nhiêu? Theo như sự quan sát của anh, vị sếp này của em chắc chắn phải thuộc giai cấp có tiền, em theo anh ta còn phải lo chuyện cơm áo gạo tiền hay sao?”.
Phùng Hy cười đáp: “Đúng là điều kiện của anh ấy không tồi, tướng mạo cũng tạm ổn, nếu tính địa vị thì cũng là tổng giám đố