Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.
ắn.
Mạnh Thời khẽ hỏi: “Hy Hy, em đang kiểm tra giá báo của Giang Thị à? Có vấn đề gì không?”
Phùng Hy nhắm mắt lại nói: “Giang Thị báo giá ống cao thật đấy. Nhưng chỉ cần khách hàng không thắc mắc gì là được. Cuối cùng thì em đã hiểu ra rồi.”
Mạnh Thời nghiêng đầu sang nhìn cô, ôm cô chặt hơn. Anh cân nhắc từng chữ một nói: “Thực ra anh và Giang Du San đã quen nhau từ lâu. Gia đình anh với gia đình nhà cô ấy chơi với nhau từ xưa. Cô ấy còn trẻ nhưng cũng đáo để lắm đấy. Anh không hiểu lắm về vụ làm ăn của em, Hy Hy, tốt nhất em nên đề phòng cô ấy.”
Phùng Hy mở mắt ra, thấy Mạnh Thời cau mày, bèn chỉ ngón tay lên trán anh, cười nói: “Không lấy của Giang Thị mà lấy của công ty khác chắc là cũng xêm xêm. Bọn em chỉ đóng vai trò trung gian, tổng giám đốc của công ty bọn em ra chỉ thị dùng vật liệu của Giang Thị, em chỉ là người chấp hành mệnh lệnh mà thôi. Nếu bà biết sớm anh quen với cô ấy thì thà em hỏi thẳng anh về tình hình của Giang Thị còn hơn. Sao lần trước anh không nói?”
Lần trước? Mạnh Thời nhớ đến cha mẹ. Kể từ khi biết Giang Du San đang làm ăn với Phùng Hy, anh đã suy nghĩ xem khi nào thì nên nói cho cô biết. Anh im lặng một lát, ngồi thẳng người lên, dựa vào đầu giường hỏi Phùng Hy: “Giang Du San có nhắc gì đến anh không?”
Phùng Hy lắc đầu, sự né tránh của Mạnh Thời đã khiến cảm nhận được một điều gì đó, hỏi: “Anh và cô ấy, trước đây anh là người yêu của cô ấy đúng không?”
“Không. Anh chưa bao giờ có ý gì với cô ấy. Em nhớ nhé, cô ấy không nói chắc chắn là do có dụng ý riêng. Cụ thể là dụng ý gì thì anh không đoán ra được, nhưng tiếp xúc với cô ta em phải cẩn thận hơn nhé.”
Phùng Hy “Vâng” một tiếng, nằm sấp lên người anh nói: “Em buồn ngủ rồi. Ngày mai buộc phải có hợp đồng báo giá, để tuần này ký xong hợp đồng, bọn mình đi chơi nhé?”
“Ok. Nếu thứ sáu hợp đồng của em ký xong thì cuối tuần chúng ta sẽ đi Lộ Doanh ở núi Gác Bút nhé.” Mạnh Thời đã từ bỏ ý định kể chuyện cho Phùng Hy biết ngay tối nay.
Cô tựa mặt vào ngực anh, một lát sau đã có tiếng ngáy nhè nhẹ. Mạnh Thời cúi đầu nhìn cô chăm chú, mái tóc ngắn che bớt mặt cô, nhìn trông rất nhỏ, cô nằm cuộn người như một chú tôm nhỏ. Anh xót xa nghĩ, mấy ngày nay cô lại gầy đi một chút, tay ôm lưng cô, có thể cảm nhận được vẻ mỏng manh của tấm lưng. Mạnh Thời nhớ đến cảnh lần đầu tiên gặp cô, không nín được cười. Cô là người phụ nữ dẻo dai nhất mà anh đã từng gặp, và sau mỗi một lần kiên cường, vẻ mềm yếu mà cô để lộ ra càng có sức hút lớn đối với anh.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng bàng bạc chiếu lên hàng bồn cảnh nhỏ đặt trên thềm cửa, cây xương rồng to bằng nắm đấm mọc ra một nhánh nhỏ mềm mại, dễ thương đến mức khiến người ta gần như quên đi rằng trên người chúng mọc đầy gai. Bên cạnh là một hộp gỗ hai tầng có đặt một chiếc lược gỗ, một lọ nước hoa nhỏ. Cô luôn thích trưng bày những món đồ nho nhỏ này, giống như trẻ con thích chơi đồ hàng. Mạnh Thời nhìn ra xung quanh và rất ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng trong nhà Phùng Hy không có tấm ảnh nào, ngay cả ảnh chụp một mình cô cũng không có.
Anh thầm nghĩ, chắc chắn là cô muốn quên đi quá khứ. Anh kéo chăn đắp lên người cho cô, Phùng Hy lại rúc sát vào lòng anh, tay vắt lên người anh, dường như ngủ rất thoải mái. Mạnh Thời liền cười, trọng lượng đè thêm trên người khiến anh như cảm thấy mình có thêm một trách nhiệm. Giây phút này đây, bất giác anh muốn được lập gia đình.
Phùng Hy dựa vào bảng báo giá của tập đoàn Giang Thị và soạn xong hợp đồng báo giá. Công ty Cừ Giang không hề có thắc mắc gì, thứ sáu hợp đồng sẽ chính thức được ký kết. Cô làm phép tính sơ bộ, nếu căn cứ vào giá báo này, mảng vật liệu đem lại cho công ty gần ba trăm triệu tệ lợi nhuận, bộ phận cơ khí còn có sáu trăm nghìn tệ. Ngoài việc phải bày tỏ sự cảm ơn đối với tổng giám đốc Thái, năm nay phòng cô đã hoàn thành vượt mức nhiệm vụ. Còn về phần Vương Thiết, cuối năm phòng được chia lợi nhuận, chắc chắn cô sẽ tính đến phần của ông ta.
Hợp đồng vừa được ký xong, Giang Du San liền gọi ngay điện thoại cho cô. Rõ ràng là cô ấy đã biết được thông tin, ân cần mời Phùng Hy đi uống cà phê.
Lúc đầu Phùng Hy không muốn đi, buổi chiều hôm nay cô đã có hẹn với Mạnh Thời sẽ đi núi Gác Bút chơi. Mấy ngày hôm nay bận bù đầu, đầu như sắp nổ tung, cô muốn cho mình được nghỉ ngơi hai ngày. Mạnh Thời nhắc nhở cô phải đề phòng Giang Du San, thực ra cô cảm thấy không có gì phải đề phòng. Tập đoàn Giang Thị có phó tổng Vương làm hậu thuẫn, chắc chắn sẽ giao đơn hàng cho cô ta. Bản thân cô vừa đáp ứng được yêu cầu của Phụ Minh Ý, vừa đáp ứng được yêu cầu của Vương Thiết. Trong chuyện này cô chỉ làm tay sai mà thôi. Nhưng rồi nghĩ lại, cô vẫn nhận lời gặp Giang Du San vào buổi chiều, sau này khi thực hiện hợp đồng cũng vẫn phải quan hệ, hai bên hiểu thêm về nhau cũng không có gì là xấu. Hơn nữa những thông tin toát ra từ câu nói bóng gió của Mạnh Thời khiến cô tin rằng, giữa Giang Du San và Mạnh Thời không chỉ đơn giản là hai nhà có quan hệ thâm giao.
Chiều thứ sáu, ánh nắng chói chang. Ngồi trên h