Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341908
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.
trả lời tốt nhất cho Phụ Minh Ý.
“Anh đã quay về, nhưng nếu trong tay anh không có bất cứ cái gì, anh không phải là tổng giám đốc của công ty, không có của cải địa vị, thậm chí làng nhàng kém cỏi. Anh tưởng rằng em sẽ yêu anh giống như ngày xưa hay sao?” Phùng Hy lắc đầu một cách đầy khó khăn, “Minh Ý, em xin lỗi. Chắc chắn em sẽ không yêu anh trong hoàn cảnh đó. Ý em muốn nói là, những tình cảm trong sáng mà anh cần chỉ thuộc về Phùng Hy của thời học đại học, Phùng Hy của thời hiện tại rất hiện thực”.
Phụ Minh Ý nói với vẻ sốt ruột: “Anh có tài sản, anh không phải là người bất tài kém cỏi. Những nhu cầu vật chất mà hiện nay em cần anh hoàn toàn có thể đáp ứng, anh không hề thua kém Mạnh Thời”.
Phùng Hy mỉm cười. Cô khẽ lắc đầu: “Anh không hiểu ý em. Mạnh Thời không có điều kiện vật chất như anh, nhưng ở bên anh ấy, em cảm thấy mỗi ngày đều là một ngày mới. Em thích tiến về phía trước, nhìn về phía trước. Em không muốn suốt cả cuộc đời chỉ loanh quanh với quá khứ. Mặc dù rất đẹp, rất hay, em rất thích, cũng rất nhớ, nhưng không thể quay trở lại được nữa. Ý của em là, anh không thể quay trở về với những tình cảm trong sáng đó”.
Sự ghen tuông như con côn trùng gặm nhấm trái tim anh. Anh đã hạ thấp mình như vậy mà cô vẫn không buồn để tâm. Phụ Minh Ý lắc vai cô hét: “Em mới quen anh ta được bao lâu? Em có hiểu anh ta không? Có thật là em không tin anh không? Em có dám nói là thật sự em không tin vào tấm lòng anh dành cho em không?”.
Ngọn lửa trong mắt Phụ Minh Ý như muốn thiêu cháy Phùng Hy. Cô không thể nhịn được nữa bèn gào lên: “Anh đã khiến em thất vọng về tình yêu, Điền Đại Vĩ đã khiến em thất vọng về hôn nhân! Hôm ly hôn đó nhìn thấy anh, em chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống đất! Anh vẫn đàng hoàng đĩnh đạc, còn em chỉ là đồ bỏ đi, anh có hiểu tâm trạng của em không? Em ra sức giảm béo, cố gắng dùng hết sức mình để được quay trở lại với một cuộc sống mới, còn trái tim em thì sao? Tương lai là một màn đêm không biết đâu là bờ, một màn đêm u ám. Trong tay em, niềm hạnh phúc mà em có thể nắm được ít ỏi biết bao. Em tưởng rằng mình đã cạn kiệt lòng nhiệt tình, em tưởng rằng em chỉ có thể tranh thủ lúc còn đang trẻ kiếm thêm ít tiền để sau này phòng lúc già yếu neo đơn! Thế nhưng, hiện giờ mỗi sáng tỉnh dậy em đều cảm thấy tràn đầy sức sống, ngày nào em cũng vui vẻ trang điểm cho mình. Tất cả những cái này đều là do anh ấy mang lại cho em. Minh Ý, cho dù em nắm chưa chắc, nhưng em vẫn... không muốn buông ra! Anh có hiểu không?”.
Mặt cô đỏ bừng vì phẫn nộ và buồn tủi, ánh mắt đau khổ, khiến Phụ Minh Ý không biết nói gì hơn. Phùng Hy gắng sức đẩy tay anh ra, hít thở thật sâu. Cô cố gắng để mình bình tĩnh, cô không muốn quay đầu. “Tất cả đã trôi qua rồi, em muốn được yên một chút”. Cô đẩy cửa rồi bước ra khỏi xe.
Phụ Minh Ý muốn gọi cô lại, nhưng tiếng nghẹn trong cổ không thể bật ra. Bóng cô khiến anh cảm thấy mông lung và buồn tủi. Anh hận cô không chịu cho anh một cơ hội, đồng thời lại thương cô vì cuộc đời cô gặp nhiều trắc trở. Anh không nghĩ rằng Mạnh Thời có thể đem lại cho cô niềm hạnh phúc mà cô cần, Phụ Minh Ý rút điện thoại ra, nhìn tin nhắn trên màn hình ngẫm nghĩ một hồi lâu. Lúc ấn nút send anh nhắm mắt lại, tay nắm chặt điện thoại gục đầu vào vô lăng một hồi lâu.
Kể từ hôm đó, quan hệ giữa Phùng Hy và Phụ Minh Ý trở nên vô cùng mong manh. Phòng làm việc của Phụ Minh Ý nằm ở cuối hành lang, anh buộc phải đi qua khu làm việc lớn và phòng làm việc được ngăn bằng những tấm kính trong suốt của các trưởng bộ phận. Thỉnh thoảng Phùng Hy ra khỏi phòng làm việc gặp anh ngay ở hàng lang, cô vẫn lịch sự cất tiếng chào, Phụ Minh Ý cũng mỉm cười gật đầu, nhưng ánh mắt hai người đều vội vàng lướt qua nhau và nhìn về phía trước.
Hợp đồng của Cừ Giang đã làm xong, chỉ đợi báo giá hợp đồng cuối cùng thông qua là được.
Phụ Minh Ý để mặc không động đến chuyện của Cừ Giang, Phùng Hy cũng không đi tìm anh nữa. Anh không muốn động, Vương Thiết lại muốn động, về tình về lý cô đều nên hỏi ý kiến Vương Thiết.
Công ty Cừ Giang không yêu cầu phải tiến hành mời thầu. Phía bên Phùng Hy chỉ cần tìm vài nhà cung cấp đáng tin cậy thương lượng giá cả là được. Điều này khiến cô buộc phải nhờ đến Vương Thiết.
Vương Thiết cười nói: “Phùng Hy này, thực ra bên mảng vật liệu này rất đơn giản, cô so với giá của Cừ Giang, trừ đi các chi phí là ra giá gốc rồi. Chỉ cần không vượt quá giá gốc này của cô, đó là sự khác biệt của lãi nhiều hay lãi ít”.
Phùng Hy bất giác cười đau khổ, nếu đúng là đơn giản như Vương Thiết nói thì tốt quá.
Khi bắt đầu bàn đến những chi tiết cụ thể trong hợp đồng với Cừ Giang, cô mới biết rằng hóa ra đơn đặt hàng của vật liệu và cơ khí lại ngược nhau hoàn toàn. Tiền chi cho vật liệu là hơn một trăm triệu nhân dân tệ, tiền chi cho cơ khí mới hơn hai mươi triệu nhân dân tệ. Và điều khiến người ta đau đầu nhất là, vật liệu mà Cừ Giang đòi hỏi phải đa dạng, quy cách của bản, thép sợi, ống lên tới mấy trăm loại. Đặc biệt là đường ống, còn phải chia thành nhiều loại có cá