Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha
Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341894
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1894 lượt.
ch xử lý bề mặt khác nhau. Mỗi loại đều phải báo giá, nếu không có nhà cung cấp quen biết thì cô không thể soạn thảo được bản báo giá hợp đồng cho Cừ Giang.
Thấy cô vẫn tỏ ra chưa hiểu, Vương Thiết liền cười, lấy từ trong ngăn kéo ra ba tập giấy báo giá đặt lên bàn làm việc, “Ở đây có ba đơn báo giá của ba công ty, cô mang về so sánh. Ý kiến của cá nhân tôi là chọn vật liệu của tập đoàn Giang Thị”.
Phùng Hy nở nụ cười cảm kích, trong lòng lại thấy hơi bất ngờ. Không ngờ ngay cả bảng báo giá ông ta cũng đã làm xong rồi, chỉ đợi cô đến mà thôi. Cô thấy hơi lăn tăn, bảng giá vật liệu với nhiều quy cách khác nhau thế này, tại sao Vương Thiết lại cho rằng bảng báo giá của tập đoàn Giang Thị là ổn nhất? Kể cả là không tiến hành đấu thầu thì cũng phải so sánh giá của vài nhà cung cấp mới đúng.
Vương Thiết thổi lớp bọt trên mặt cốc trà, chậm rãi nói: “Phùng Hy, chúng ta chỉ làm nhân vật trung gian, mua giúp công ty Cừ Giang mà thôi. Xảy ra vấn đề gì, Cừ Giang kiện chúng ta, chúng ta sẽ kiện tập đoàn Giang Thị. Cừ Giang mà nợ tiền chúng ta thì chúng ta nợ tiền Giang Thị. Dựa trên cơ sở báo giá của Giang Thị, cộng thêm phần trăm lợi nhuận của chúng ta là được. Chúng ta không phải là phòng mua sắm vật tư của công ty Cừ Giang, chúng ta cũng là nhà cung cấp kiếm tiền từ họ. Giá cả à, chỉ cần công ty Cừ Giang chấp nhận là được. Lợi nhuận, cô cho thêm vài phần trăm vào giá tổng. Mọi người đều phấn khởi”.
Vương Thiết cười cười nhìn cô. Phùng Hy cố gắng làm ra vẻ đã hiểu ra vấn đề, thầm nghĩ nếu quyết định chọn Giang Thị thì nghiễm nhiên Vương Thiết sẽ được hưởng lợi từ Giang Thị, chắc chắn vụ giao dịch này sẽ không để người thứ ba biết chuyện. Cô nhớ đến sự bỏ mặc không quan tâm của Phụ Minh Ý, lập tức nhắc nhở mình, việc anh và Vương Thiết đấu đá nhau không có liên quan gì đến mình, làm tốt công việc bổn phận của mình là được rồi. Tổng giám đốc không quan tâm, phó tổng giám đốc quen với mảng vật liệu đã chỉ định nhà cung cấp, mình là con tép riu lẽ nào lại lớn tiếng quát Vương Thiết rằng: “Không, vì lợi ích của công ty, mỗi loại vật liệu chúng ta cần phải có mức báo giá thấp nhất” hay sao!
Cô dám cam đoan rằng nước trà trong miệng Vương Thiết sẽ phun ra ngay.
Phùng Hy cầm ba tập giấy báo giá, cười bẽn lẽn, “Những lời phân tích của sếp đã giúp em hiểu ra ngay được vấn đề. Trong buổi họp hôm thứ hai tổng giám đốc Phụ đã nói rồi, lần này hợp đồng của Cừ Giang có sự thay đổi, biến thành lấy vật liệu làm chính. Mặc dù là bộ phận cơ khí đứng ra để làm, nhưng dù sao thì cũng không quen, mọi việc đều tiến hành theo ý kiến chỉ đạo của sếp. Trong ba bảng báo giá của ba công ty, sếp đã thấy Giang Thị là tốt nhất thì chúng ta quyết định Giang Thị. Em sẽ soạn hợp đồng theo bảng báo giá của Giang Thị”.
Ra khỏi phòng làm việc của Vương Thiết, Phùng Hy ngần ngừ một lát, len lén nhắn tin cho Phụ Minh Ý.
“Sếp Vương phụ trách, làm theo ý ông ấy”. Câu trả lời của Phụ Minh Ý hết sức đơn giản và không nằm ngoài dự đoán của Phùng Hy, khiến Phùng Hy cảm thấy mình như kẻ tiểu nhân, vừa quay ra là đã báo cáo tình hình. Cô hậm hực nghĩ, nếu như không phải vì chuyện Phụ Minh Ý muốn đấu đá với Vương Thiết, thì mình cần gì phải quan tâm đến vậy.
Trong lòng Phùng Hy, cho dù giữa cô và Phụ Minh Ý căng thẳng đến đâu vì chuyện năm xưa thì anh vẫn là Phụ Minh Ý, là người đàn ông mà cô đã từng yêu tha thiết. Cho dù thế nào, cô vẫn mong anh được bình an.
Văn phòng mời thầu, đấu thầu bận tối mắt tối mũi, Dương Thành Thượng lại phải điều thêm bốn người đến giúp. Tiểu Cao, Tiểu Lưu rất phấn khởi, về công ty đã nửa năm nay, cuối cùng đã có việc để làm, giọng nói qua điện thoại cũng to hơn rất nhiều.
Phùng Hy đi qua chỗ họ, mỉm cười, ngoài sự khích lệ nhân viên ra còn mang một hàm ý khác là cô đang khá vui. Sếp vui, nhân viên cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Phùng Hy nhớ lại năm xưa Dương Thành Thượng cũng đối xử với cô như vậy, để cho cô hào hứng làm tất cả những việc vặt mà ông không muốn động tay vào làm và không có một lời kêu ca, phàn nàn. Cô còn nói thêm với mọi người một câu: “Tuần này ký được hợp đồng chị sẽ mời mọi người đi chơi”.
“Có cho người nhà đi cùng không hả chị?”.
“Đương nhiên! Người nào không có người nhà thì cho phép phát triển quan hệ trong nội bộ!”. Nghe thấy mọi người cười ồ, Phùng Hy cũng cười theo.
Đóng cửa lại, mọi cảnh tượng ngoài cửa đã trở thành kịch câm. Ba tập giấy báo giá để trên bàn làm việc, lúc này Phùng Hy mới bình tĩnh trở lại để nghĩ về dụng ý của Phụ Minh Ý. Công việc của bộ phận vật liệu lại nhét vào tay bộ phận cơ khí, anh muốn để cô hớt tay trên khách hàng cũ của Vương Thiết và Trần Mông ư? Trên thương trường, lợi nhuận vẫn là trên hết. Trước đây khi còn quản lý bộ phận vật liệu, Vương Thiết có thể hợp tác mười mấy năm với tập đoàn Giang Thị, giờ đây trong tay ông ta không có đơn đặt hàng lớn, lẽ nào tập đoàn Giang Thị không làm ăn nữa hay sao? Chắc chắn sẽ hợp tác với cô - người nắm trong tay đơn đặt hàng. Tuy nhiên cô phát hiện thấy Vương Thiết không hề tỏ ra lo lắng. Vậy thì d