Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341872
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1872 lượt.
t nước trên người, anh bế cô vào trong lều, hai cơ thể ấm áp ghì sát nhau khiến cô liên tưởng tới hai chú chuột nhỏ đang nằm bên nhau để sưởi ấm. Cô dịch đầu xuống, tìm đúng chỗ bả vai để tựa vào và quay ra ngủ ngon lành.
Có lẽ ở độ tuổi này của cô, trong tình huống này càng phải cân nhắc trước sau, coi trọng kết quả. Nhưng giây phút này, Phùng Hy đã quên hết tất cả. Cô làm theo bản năng của mình, để mình cho và nhận một cách tự nhiên.
Nhiều năm sau Phùng Hy nghĩ lại, vẫn cảm thấy lần gần gũi đầu tiên với Mạnh Thời như bị trúng tà, mới lựa chọn cách làm chuyện đó dưới nước. Và cô lại thích như vậy.
Chụp lén
Câu chuyện “Sói đến rồi” đã xảy ra trong cuộc sống đời thường, anh rất hụt hẫng khi phát hiện ra rằng anh đã coi ly hôn là phương thức giao lưu với cô. Và lúc này đây Phùng Hy không còn hứng thú gì với phương thức giao lưu này nữa.
Kế hoạch nghỉ ngơi hai ngày đề ra lúc đầu đã bị một cú điện thoại vào buổi trưa ngày thứ bảy phá vỡ. Phùng Hy ngủ một giấc thật ngon tỉnh dậy, đang định đi câu cá với Mạnh Thời, mới mở máy ra một lát, đã nghe thấy tiếng Điền Đại Vĩ lầu bầu nói: “Cô đang ở đâu? Mau về nhà đi, cha mẹ cô đến rồi, không tìm thấy cô, đang ngồi đợi ở nhà.”
Một hồi lâu Phùng Hy không nói ra được lời nào, một cảm giác sợ hãi ập tới. Cô lén nhìn Mạnh Thời, anh vẫn đang thu dọn đồ đạc. Phùng Hy lê bước ra sông, cố gắng tránh Mạnh Thời.
“Cô sao vậy?! Đã mấy tháng rồi mà chưa nói cho cha mẹ cô biết? Tôi đã nói với cô ngay từ đầu phải giải quyết cho êm đẹp, sáng sớm mẹ cô đã mò đến làm ầm ĩ ở nhà tôi, khiến Linh Tử sợ phát khóc lên rồi đây này.”
Cô ấp úng nói: “Hay là, đợi em nói cho họ biết đã rồi gặp sau?”
Mạnh Thời nghĩ một lát, cũng thấy trước đó Phùng Hy chưa hề để lộ thông tin gì, bây giờ xuất hiện trước hai cụ cũng hơi đột ngột quá. Anh cười nói: “Nếu chiếc xe này của mình chưa sơn lại thì tốt biết bao, còn có thể lừa cha mẹ em nói là xe taxi, để anh làm công tác tiền trạm, sau này để còn lấy lòng các cụ chứ.”
Phùng Hy nguýt anh một cái nói: “Anh cứ suy nghĩ đi. Sau này mà phát hiện ra bị lừa, không ai chịu trách nhiệm đâu đấy.”
Hai người thu dọn xong đồ đạc liền đi về thành phố, lúc vào đến thành phố Điền Đại Vĩ lại gọi điện thoại đến. Phùng Hy không muốn nghe máy nhưng không thể không nghe, đành giả vờ như không có chuyện gì xảy ra cướp lời trước: “Sắp đến rồi, đã đến đường vành đai rồi. Nếu không tắc đường thì bốn mươi phút là đến, đợi con nhé.” Nói xong cô cúp điện thoại, nhìn Mạnh Thời giải thích: “Ai bảo không báo trước một câu. Thật đúng là!”
Mạnh Thời nói: “Ai bảo em hôm qua đến đó là tắt điện thoại, lại còn bảo để yên tĩnh hai ngày.”
Phùng Hy rầu rĩ đáp: “Đúng thật, sao mà lại trùng hợp thế.”
“Em cũng thật là, làm gì đến bốn mươi phút, có phải sang khu đông đâu.”
Phùng Hy sững người, trong lúc vội vàng cô quên mất mình và Mạnh Thời ở cùng khu bên khu tây, trong khi cha mẹ cô lại đang ở nhà Điền Đại Vĩ bên khu đông. Hiên giờ cho dù là cô về nhà cô hay về nhà Điền Đại Vĩ, Mạnh Thời đều sẽ phát hiện ra cô nói dối. Cô suy nghĩ nhanh trong đầu, nên nói cha mẹ đang ở đâu thì hơn nhỉ.
Thấy Mạnh Thời đang chuẩn bị rẽ sang con đường đi về phía nhà mình, Phùng Hy đành phải khai thật: “Mạnh Thời, cha mẹ em đang ở nhà Điền Đại Vĩ ở khu đông. Họ vẫn chưa biết chuyện em đã ly hôn.”
Lúc nói ra câu đó cô không dám nhìn Mạnh Thời, đầu cúi xuống: “Họ tức sôi máu, ngay cả điện thoại của em cũng không thèm nghe, bắt em phải về nói rõ ràng.”
Mạnh Thời vừa tức vừa buồn cười, liếc Phùng Hy nói: “Giỏi nhỉ, lại còn nói dối nữa đấy, rõ ràng là không tin anh!”
“Không phải!” Phùng Hy bất lực cãi lại, ngẩng đầu lên nhìn, thấy mặt Mạnh Thời đã tối sầm. Cô kéo áo anh lắc đầu, ánh mắt trông rất tội. Thấy anh vẫn không động lòng, Phùng Hy bèn nổi cáu: “Trong tình huống này mà đưa anh đến, anh bảo liệu sẽ ra sao?! Em không muốn kéo anh vào chuyện này, anh bảo làm sao cha mẹ chấp nhận được?”
Mạnh Thời bất ngờ vỗ mạnh một cái vào vô lăng. Tại sao cô lại không thể tin tưởng anh, để anh nghĩ cách đối phó? “Trong tình huống này em nên đưa anh đến, làm sao em đủ sức đối phó với gã họ Điền kia? Hắn ta có bồ lại còn oán trách em, chiếm lấy căn hộ chỉ chia cho em năm mươi nghìn tệ, ai mà biết gã ta sẽ nói những gì với cha mẹ em?”
“Anh vừa nói gì vậy?”
“Anh không nói gì cả!”
“Rõ ràng là anh có nói!”
“Anh không nói gì cả!”
Phùng Hy đưa tay ra mở cửa xe: “Anh điều tra em hả? Giỏi nhỉ, Mạnh Thời, em không ngờ rằng anh lại giấu em để đi điều tra em!”
Xe vẫn đang lao như bay, Mạnh Thời giật mình quay vô lăng, dựa vào vệ đường phanh gấp xe. Anh không thể nghĩ rằng lúc bực lên Phùng Hy lại bất chấp mọi nguy hiểm. “Em làm gì vậy?!” Anh gầm lên, tay nắm chặt tay cô.
Đúng là anh đã đi điều tra. Tất cả mọi thông tin về Phùng Hy, cha mẹ cô, gia đình cô, Điền Đại Vĩ, anh đã nhờ bạn điều tra rõ ràng. Không phải là anh không tin cô, mà anh buộc phải tìm hiểu.
“Bởi vì em từng ly hô