Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341866

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1866 lượt.

Hiện giờ cha mẹ mới biết rằng, con và Phụ Minh Ý…” Cha Phùng Hy không nói thêm được gì nữa, đỡ mẹ Phùng Hy đi vào thang máy mà không thèm nhìn cô.
Phùng Hy đứng như trời trồng, đầu óc dần dần tê dại. Mồm miệng khô chát, môi như hai lớp túi bóng dính vào nhau bị xé ra, không thốt ra được lời nào.
Cửa thang máy chầm chậm đóng lại, cha cô khẽ khuyên nhủ mẹ cô mà không nói thêm lời nào. Màn kịch đầu tiên đã diễn xong, màn che dầy bịch trên sân khấu từ từ khép lại. Người phía bên trong vẫn đang diễn kịch, khán giả dưới sân khấu đang vỗ tay, vở kịch này hấp dẫn biết bao.
Phùng Hy, cô có nên vỗ tay hay không?
Cô đã sai ở đâu? Mỗi người đều có mối tình đầu. Những tình cảm đẹp, trong sáng đó là những ký ức suốt đời khó có thể quên. Hồi đó cô muốn kết hôn, không có tình yêu có thể vun đắp tình thân. Cô không thể ngồi ôm những kỷ niệm về Phụ Minh Ý và sống một mình hết đời. Trong lúc cô muốn gạt Phụ Minh Ý ra ngoài cuộc sống và ký ức của mình, cô đã gặp được Điền Đại Vĩ – một người có điều kiện phù hợp để cô lấy làm chồng. Anh ta cao to đẹp trai, tính tình tuy hơi bủn xỉn nhưng thực tế. Anh ta là công chức nhà nước, ngoài việc một gia đình ở thành phố lớn, một gia đình ở huyện nhỏ, hai gia đình về cơ bản cũng là môn đăng hộ đối. Anh ta cũng hài lòng về cô.
Khóe miệng Phùng Hy dần dần để lộ ra nụ cười chua chát. Người đàn ông mà cô đã từng lấy làm chồng đó, người đàn ông mà cô đã từng hứa sẽ đối xử tốt đến hết cuộc đời đó, không những bắt cô phải làm thân trâu thân ngựa không được kêu ca phàn nàn, mà cò muốn lấy dao khoét chút ký ức mà cô đã chôn chặt dưới đáy lòng. Ly hôn rồi, chia tay rồi, thành người dưng rồi anh ta vẫn không chịu buông tha cho cô.
Rốt cục Điền Đại Vĩ đã nói những gì với cha mẹ! Mặt cô trắng bệch, máu trong đầu sôi lên. Phùng Hy loạng choạng chạy vào, nhặt đám ảnh đang vứt dưới đất lên xem. Đây là ảnh chụp cô và Phụ Minh ý nói chuyện với nhau trong ô tô, ảnh anh ôm cô. Phùng Hy nắm chặt tấm ảnh tay như muốn phát điên.
Hồi còn nhỏ học thư pháp, nhà nghèo, cô bèn mang lọ mực không đến phòng làm việc của cha đổ mực công vào. Trước mặt bao nhiêu cô chú, cha cô đã đánh vào lòng bàn tay cô, sau đó dắt cô ra phố mua lọ mực mới, về nhà bắt cô viết một trăm lần hai chữ “trong sạch”. Cha cô nói làm người phải trong sạch. Cha mẹ đều là người hiền lành an phận thủ thường, nhưng lòng tự trọng rất cao, không thể chịu nổi những lời sỉ nhục. Để họ nhìn thấy những tấm ảnh này, làm sao họ không tin cơ chứ? Con gái mình cặp bồ, vì bị cắm sừng nên Điền Đại Vĩ mới ly hôn. Đây chẳng khác nào là vỗ vào mặt họ.
Cô xông vào phòng, Mạnh Thời đang xem từng tấm một, cười khẩy. Anh ta làm cha mẹ cô tức quá phải bỏ đi, lại còn gây mâu thuẫn giữa cô và Mạnh Thời! Chắc chắn Phùng Hy muốn giết chết anh ta.
Cô giơ ảnh lên đi về phía Điền Đại Vĩ, hỏi gằn từng tiếng: “Tại sao? Anh ly hôn với tôi vì những tấm ảnh này ư? Lúc anh và tôi ly hôn Phụ Minh Ý còn chưa đến cơ mà! Anh dùng những tấm ảnh này để chọc tức cha mẹ tôi ư? Họ đối xử không tốt với anh? Họ không coi anh như con trai ư? Vì lòng sĩ diện vì muốn che giấu sự vô liêm sỉ của mình mà anh dùng những tấm ảnh này để làm chứng cứ? Anh có còn là con người nữa không? Có còn là con người nữa không?”
Tấm ảnh bị cô bóp nát, nước mắt rơi lã chã. Phùng Hy phẫn uất đến phát cuồng, vừa giơ ảnh vừa xông vào Điền Đại Vĩ.
Lưng cô ngã ngay vào lòng Mạnh Thời, cánh tay siết chặt eo cô, ôm lấy cô lùi ra sau. Phùng Hy hai chân lơ lửng trên mặt đất, tay khua loạn xạ hét lớn: “Mạnh Thời, anh buông em ra, em phải liều chết với hắn ta!”
Mạnh Thời không nói câu nào, tay vẫn ghì chặt cô. Tiếng hét và sự giãy giụa của cô khiến Mạnh Thời cảm thấy vô cùng ân hận. Anh giữ chặt tay cô, ghì mặt cô vào ngực anh. Mỗi tiếng hét của cô tựa như mũi dao nhọn đâm thẳng vào trái tim anh. Mạnh Thời nghiến răng, lấy tay chặt một nhát sau gáy cô khiến cô xỉu luôn.
Anh bế Phùng Hy đặt lên ghế sofa, lấy tay lau nước mắt trên gò má cô, quay lại nhìn chằm chằm vào Điền Đại Vĩ nói: “Bảo cô ta đi ra!”
“Đại Vĩ, anh không phải sợ anh ta, em sẽ báo cảnh sát ngay bây giờ!”
“Tôi cảnh cáo anh, đây là nhà tôi!” Điền Đại Vĩ cảnh giác lấy người che Linh Tử.
Mạnh Thời ngồi trên ghế sofa nhìn hai người cười khẩy: “Nếu tôi ra tay, các người sẽ không có thời gian báo cảnh sát đâu. Anh Điền, ngồi đi, tôi nghĩ giữa chúng ta có một vụ làm ăn cần bàn bạc!”
“Chúng tôi và anh không có gì để nói cả! Các người đi đi!” Linh Tử vẫn còn nhớ ra cú ra tay lần trước của Mạnh Thời, trong lòng đã thấy hơi sợ nhưng vẫn cứng giọng muốn đuổi vị khách không mời mà đến này ra khỏi nhà.
Mạnh Thời không nói gì, tay chỉ vào ảnh nói: “Anh Điền nếu anh thực sự không muốn nói chuyện thì tôi cũng không bắt ép. Không phải hai người nói tôi là dân xã hội đen đó sao? Tìm thêm vài anh em không có việc gì đến nhà anh ngồi chơi cũng được đó nhỉ.”
Điền Đại Vĩ vẫn muốn được sống một cuộc sống yên ổn, cảnh sát không thể bảo vệ anh ta hai mươi tư tiếng đồng hồ. Thái độ ngang ngược của Mạnh Thời khiến Điền Đại Vĩ nín th


XtGem Forum catalog