Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341871
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1871 lượt.
n, hơn nữa em lại không muốn kể về quá khứ đúng không? Anh không điều tra thì không thấy yên tâm đúng không? Nếu như không phải vì em đã từng kết hôn, thì chắc chắn anh sẽ không điều tra. Em làm sao xứng với anh? Anh là thư hương môn đệ, con nhà giao giáo, em là người đã từng ly hôn, không điều tra thì anh yên tâm sao được?”
“Em nói linh tinh gì vậy?” Mạnh Thời chỉ muốn bóp chết cô.
Phùng Hy vốn đã sốt ruột như ngồi trên lửa, còn chưa biết ăn nói thế nào với cha mẹ. Lúc này đây sực nhớ đến gia cảnh nhà Mạnh Thời, trong lòng vừa chua xót vừa đau khổ, bèn òa lên khóc nức nở.
Cô vừa khóc, Mạnh Thời liền luống cuống. Mắng không được chửi cũng không xong, đi dỗ cô nhưng mình vẫn đang bực, bèn để mặc cô dựa vào trước ngực khóc ngon lành.
Đây không phải là chỗ đỗ xe, qua gương hậu anh nhìn thấy bóng cảnh sát, miệng chửi thầm, nhưng vẫn thủng thẳng nói: “Cảnh sát giao thông đến kìa, làm thế nào bây giờ? Hỏi tội và kê hóa đơn phạt ít nhất sẽ mất hai mươi phút, bọn mình đã để lỡ mất mười phút ở đây rồi, cha mẹ em còn đang đợi em đấy.”
Phùng Hy đành phải ngước đôi mắt vẫn còn đang ngân ngấn nước mắt lên nhìn, cắn môi tỏ vẻ như tự nhận mình xui xẻo.
“Thơm anh một cái thì anh sẽ có cách.” Mạnh Thời liếc vào gương hậu, thầm khấn trời phật phù hộ, khiến Phùng Hy không còn tâm trạng nào để tính sổ với anh.
Cô chớp chớp mắt, chưa kịp phản ứng gì.
Mạnh Thời đành hôn vụt một cái lên má cô, nổ máy phóng vút đi. Qua gương hậu nhìn thấy hình như viên cảnh sát không hề ngờ rằng anh lại bỏ chạy, chạy đuổi theo mấy bước rồi dừng lại. Mạnh Thời thở dài nói: “Thấy chưa, kết quả là như vậy đấy, vừa làm mình mất vui lại còn để lỡ việc. Chắc là đã nhớ biển số rồi, kiểu gì cũng phải nộp phạt thôi. Em thử xem em xem, chỉ vì anh sợ Điền Đại Vĩ lại giở quỷ kế, lần trước đánh nhau hắn ta còn dọa sẽ trả thù đó thôi! Cẩn thận vẫn hơn mà. Anh có gì là không tin em đâu? Nếu anh không tin em thì anh còn tìm em làm gì! Với điều kiện như anh, thiếu gì các cô gái ngây thơ chưa chồng. Em thử nghĩ em có đúng không?”
Phùng Hy bị Mạnh Thời nói cho một thôi một hồi cũng thấy mình phản ứng hơi thái quá, nhưng lại cũng thấy mình không sai gì nhiều. Mạnh Thời nói rất có lý, nhưng cô cảm thấy có điều gì bất ổn.
Thấy cô vẫn chưa chịu, vẫn còn định nói thêm vài câu, Mạnh Thời liền cướp lời: “Em còn lừa anh nữa à! Mặc dù có anh đi thì không tiện, nhưng em cũng không nên lừa anh! Về sau không được như vậy nữa nghe chưa. Có chuyện gì khó khăn thì nói ra cùng bàn bạc. Anh là người không biết lẽ phải như thế hay sao? Hơn nữa, bạn Phùng Hy à, hiện giờ bạn vừa xinh đẹp vừa tinh thần, vừa hiền lành vừa thục nữ, là Bạch Cốt Tinh trong số những Bạch Cốt Tinh rồi, thì cũng chỉ là ly hôn thôi chứ có sao đâu, hay là anh chớp nhoáng kết hôn với cô nào đó sau đó lại ly hôn để cho xứng với em?”
“Anh dám!”
Nghe thấy cô đã chịu mở miệng nói, Mạnh Thời liền cười: “Dĩ nhiên là anh không dám rồi. Tối qua đã thuộc về em rồi. Em phải có trách nhiệm với anh! Nếu không anh sẽ vừa bứt cánh hồng vừa đứng khóc cho em xem.”
Phùng Hy phì cười, rút giấy ăn ra soi gương lau mắt, vừa lau vừa nói: “Em nói dối, nhưng anh còn giấu em!”
“Thế là hòa rồi dó thôi? À, không được, vừa nãy anh thơm em một cái, còn em thì sao?” Mạnh Thời nghếch mặt sang.
“Lát nữa anh đừng xuất hiện nhé. Em sợ cha mẹ em không chịu nổi.”
“Anh biết, anh chỉ lo một mình em không đối phó nổi thôi. Thế này nhé, anh đứng ở dưới sân đợi em, nếu không có việc gì thì em dẫn cha mẹ em xuống bắt taxi về nhà trước. Có việc gì thì đã có anh.”
Phùng Hy thơm lên má Mạnh Thời với vẻ biết ơn. Mạnh Thời hứ một tiếng: “Chỉ biết lợi về mình thôi, em thực dụng quá! Bình thường chẳng biết thấy em ân cần chủ động thế này cả!”
Cô cười khúc khích giả vờ không để ý, nhưng trong lòng lại vô cùng hạnh phúc.
Hai tiếng rưỡi sau, đã đến dưới sân nhà Điền Đại Vĩ. Phùng Hy nhìn tòa nhà quen thuộc trước mắt hít thở thật sâu.
Mạnh Thời nhìn cô, giọng dịu dàng: “Hy Hy, không phải chỉ có mình em, đúng không?”
Phùng Hy cười tươi: “Em biết rồi. Về nhà em sẽ báo cáo chi tiết tình hình với anh!”
Mạnh Thời đứng ở sau ôm chặt lấy cô, kề sát vào má cô nói: “Đừng lo. Bọn mình quang minh chính đại mà. Hơn nữa, em dễ thương thế này, chắc chắn cha mẹ em sẽ không trách em đâu.”
Phùng Hy cười: “Ý anh muốn nói là, anh hơn Điền Đại Vĩ nhiều điểm, họ không thương em thì cũng sẽ quý anh đúng không?”
“Chứ sao! Thôi em đi đi! Anh đỗ xe ở chỗ cua xe. Có gì thì gọi điện cho anh.”
Sự quan tâm của Mạnh Thời khiến Phùng Hy có thêm can đảm. Cô nhìn Mạnh Thời hạ quyết tâm: “Anh có muốn đi cùng em không?”
“Em không sợ mọi thứ rối lên sao?”
Phùng Hy kiêu ngạo đáp: “Điền Đại Vĩ và cô nàng Linh Tử đó còn đang ở cùng nhau nữa mà! Em không sợ. Cho biết luôn cả thể, em đỡ phải giải thích thêm lần nữa. Để cha mẹ em nhìn thấy, ly hôn xong em còn tìm được một người hơn cả Điền Đại Vĩ!”
Lúc này mặt cô rất hào hứng, rất ra vẻ ta đây. Mạnh Thời hôn chụt cô một cái, nói: “Tốt, cứ phải giữ vững tinh thần như thế. T