Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 134669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/669 lượt.
ng đình. Tỷ như hiện tại!
Bùi Cẩn lấy ra một xiêm y trong hộp gỗ tinh xảo, nói: “Đến thử xem có vừa người không?”
Nhan Thế Ninh nhíu mày, “Đây là của tôi sao?”
Bùi Cẩn cười nói: “Chẳng lẽ của ta?”
Nhan Thế Ninh run run mở ra, chỉ thấy một dải tơ lụa hoa lệ màu xanh nhạt, khẽ động liền giống như ngàn sóng dao động, lại vì màu sắc hơi chìm tránh khỏi phô trương quá mức nên chỉ còn lại sự xa hoa khiêm tốn. Những đường thêu cạnh góc vừa tinh xảo vừa trong sáng, làm cho cả bộ xiêm y càng thêm thanh nhã.
Nhan Thế Ninh chưa bao giờ thấy bộ xiêm y nào đẹp đến vậy, dù là cố gắng kiềm chế nhưng kinh diễm trong đôi mắt vẫn không thể nén được.
Bùi Cẩn thấy thế, cười nói: “Đây chỉ là bộ thứ nhất, sau này sẽ còn rất nhiều.”
Nhan Thế Ninh ngẩng đầu, ánh mắt nghi ngờ.
Bùi Cẩn không muốn nhiều lời, chỉ nói: “Nhanh thay đi, cung yến đêm nay nàng sẽ mặc bộ này.”
Nhìn Nhan Thế Ninh mừng khấp khởi chạy vào phòng thay y phục, lòng Bùi Cẩn ấm áp, ngưa ngứa. Hắn lẩm bẩm: “Ta đã nói rồi, một ngày nào đó ta sẽ cho nàng một bộ xiêm y đẹp nhất trên đời.”
Lúc đó, Nhan Thế Ninh mười hai tuổi, không giống lúc sáu tuổi chỉ biết ăn chơi và ngủ, lúc nàng đi qua phường may y phục thì bước chậm lại, trong mắt là sự khát khao dễ nhận thấy. Nhưng khi đó Dung thị không cầm bạc từ kinh thành đưa tới, số bạc bà kiếm cũng chỉ đủ để duy trì được chi tiêu trong nhà, không thể mua sắm bất cứ thứ gì khác, cho nên Nhan Thế Ninh chỉ có thể mặc những bộ quần áo mộc mạc mà thôi.
Mà lúc đó, Bùi Cẩn chưa được phong vương, không nhà không tiệm, chỉ có tiền tiêu vặt hàng tháng, mà số tiền đó cũng đã sớm dùng để mở rộng mối quan hệ rồi, không còn cách nào để trích ra mua những bộ quần áo ấy được. Nên hắn chỉ có thể nói: “Cô cứ chờ đi, một ngày nào đó, ta sẽ cho cô xiêm y đẹp nhất trên đời này.”
Đương nhiên lúc đó Nhan Thế Ninh nghe vậy chỉ là nhanh nhẹn liếc mắt, “Ai thích chứ!”
Nhan Thế Ninh cài một cái cúc áo long phượng cuối cùng trên cổ, vừa muốn xoay người đã phát hiện Bùi Cẩn đang dựa vào cửa, ôm tay, cười đến mức, khụ, khuôn mặt nheo nheo.
“Huynh vào lúc nào vậy!” Nàng cả kinh nói.
“Không cần phải khẩn trương như vậy, cũng không phải là chưa nhìn thấy. Đâu chỉ nhìn, sờ cũng đã sờ rồi.” Nói xong Bùi Cẩn rất bỉ ổi xoa xoa tay.
Nhan Thế Ninh nổi hết da gà, vẫn nên chuyển đề tài, “Bộ y phục này huynh dặn người ta làm cho tôi?”
Bùi Cẩn gật đầu.
“Vậy làm sao huynh biết số đo của tôi?” Bộ y phục này cũng thật vừa vặn.
Bùi Cẩn tiếp tục xoa tay, “Ta nói rồi, ta đã sờ hết rồi, làm sao không biết số đo của nàng.”
“…Đi chết đi!”
“Hì hì.” Bùi Cẩn tiếp tục cười bỉ ổi. Trong lòng nghĩ biết rằng số đo của nàng quá đơn giản, lấy quần áo của nàng so ra chẳng phải sẽ biết sao.
“Vô duyên vô cớ lại may xiêm y cho tôi làm gì?” Sau khi bình tĩnh lại, Nhan Thế Ninh ngồi xuống hỏi.
Bùi Cẩn nhíu mày, nói thẳng: “Thì những bộ khác của nàng xấu quá, ta sợ nàng vứt hết thôi.”
Nhan Thế Ninh cười chen vào, “Vậy cũng thật là áy náy.”
“Nói hay lắm, bổn vương từ trước đến giờ vẫn rất khoan dung.”
“Nhưng mà…” Nhan Thế Ninh nghía hắn, nói, “Y phục này rất quý đúng không?” Y phục của Tô thị may trước giờ luôn đắt đỏ, lần trước Nhan Thế Tịnh đặt mua một bộ mà tốn cả gần nửa năm bổng lộc của Nhan Chính, mà bộ xiêm y này vừa thấy đã biết là tốt hơn bộ kia của Nhan Thế Tịnh nhiều.
“Ái phi đang tiếc bạc thay cho vi phu sao? Không cần không cần, chỉ cần ái phi vui vẻ, vi phu có táng gia bại sản cũng bằng lòng.” Bùi Cẩn nói rất hùng hồn.
Nhan Thế Ninh rất nghi ngờ, chẳng lẽ Bùi Cẩn có rất nhiều tiền? Nhưng theo nàng biết thì gia sản của Bùi Cẩn cũng không có bao nhiêu…
Mà lúc tin tức Bùi Cẩn một lần tiêu hao tiền tích góp trong ba năm để đặt mua quần áo trang sức cho Nhan Thế Ninh truyền vào tai những người khác, phản ứng của mọi người đều không giống nhau.
Nhan Chính cảm thấy rất nhức nhối.
Nhan Thế Tịnh thèm muốn ghen ghét.
Thất vương cười lạnh: trầm mê nữ sắc! Tên phá của!
Mà bên trong thâm cung, người đàn ông mặc quần áo màu vàng sáng nghe xong lời bẩm báo, cười như không cười ---- đứa con này của ông càng ngày càng không thể nhìn thấu rồi.
Tiêu hết tiền bạc, rốt cuộc là nó muốn làm gì đây!
Bùi Cẩn không muốn gì cả, hắn chỉ muốn làm cho Nhan Thế Ninh thật đẹp, áp đảo tất cả, đặc biệt là lại được một tay hắn tạo ra. Cho nên lúc hắn mang Nhan Thế Ninh tiến cung, nhìn những ánh mắt kinh diễm xung quanh, hắn cười đến mức dịu dàng ấm áp. Đương nhiên, Nhan Thế Ninh cũng cười rất rụt rè.
Váy dài màu xanh nhạt làm lộ ra dáng vẻ thướt tha mềm mại của nàng. Đóa hoa màu vàng nhạt được thêu trên nền bạc của chiếc áo càng làm nổi bật lên làn da trắng ngần trong suốt, cùng với cây trâm ngọc bích cài lên mái tóc đen mượt…Trong mắt mọi người chỉ cảm thấy Nhan gia đại tiểu thư khép kín ở góc phòng ngày xưa đã thay da đổi thịt, biến thành một người khác.
Các vương tôn quý tộc trẻ tuổi khác thì trợn trừng hai mắt, không thể tin được. Những danh môn khuê tú thì thầm cắn răng, nắm chặt khăn tay.
Từ khi