Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 134664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/664 lượt.
Nhan Thế Ninh đến kinh thành vẫn luôn khiêm tốn chịu đựng, bỗng dưng trở thành tiêu điểm của mọi người, lòng lại có chút khẩn trương. Có trời mới biết hôm nay nàng chỉ muốn làm một bức tường, vui chơi ăn uống cho hết buổi tiệc mà thôi, ai ngờ Bùi Cẩn lại làm nàng thành cái bộ dạng như vậy ---- Tuy là rất đẹp, nhưng, nhưng đó không phải là tác phong trước giờ của nàng mà!
Nhưng mà, cho dù lòng nàng có khó chịu muốn chết thì vẫn trưng ra vẻ mặt bình thản ung dung như thường.
Bùi Chương từ rất xa đã trông thấy bọn họ, sau khi hai mắt sáng lên liền đi tới đối diện.
“Mấy ngày không gặp, Cửu đệ sôi nổi hơn nhiều rồi, thật sự là người có việc vui thì tinh thần cũng sảng khoái hơn!” Mặc dù Bùi Chương nói Bùi Cẩn, nhưng ánh mắt lại vô ý dừng trên người Nhan Thế Ninh, trong mắt còn có chút hối hận mơ hồ.
Bùi Cẩn nhìn vào mắt cười đến mức tự nhiên, “Thất ca nói phải.”
Nhan Thế Ninh nghe hai huynh đệ bọn họ bằng mặt không bằng lòng nói chuyện, chỉ cảm thấy thật không thú vị, liền sang bên cạnh đứng. Đột nhiên phát hiện váy của mình bị kéo, cúi đầu chỉ thấy một đứa bé trai mặc quần áo màu vàng nhạt không biết từ đâu chui ra, nó đang dùng đôi tay nhỏ bé lôi kéo mình.
Nhan Thế Ninh vừa trông thấy đã rất yêu thích. Đứa bé này khoảng hai ba tuổi, trắng trẻo mập mạp, đôi mắt tròn căng, đang nhìn chằm chằm nàng.
Miệng còn gọi: “Y, Y”
Ai vậy nhỉ? Nhan Thế Ninh còn chưa kịp hỏi, từ trong bụi hoa lại có thêm một bé gái chạy tới, lúc đến trước mặt nàng liền kéo đứa bé kia ra, còn hung hăng nói: “Trốn mèo! Ngươi lại chạy loạn! Không nghe lời!”
Đứa bé trai không đứng vững, đặt mông ngồi xuống đất. Trên đất là một bụi cỏ, mông của nó lại mềm, ngã cũng không đau, nhưng nghe giọng điệu giáo huấn của cô bé thì lại mím mím môi khóc lên.
Vừa khóc liền thu hút sự chú ý của Bùi Cẩn.
“Tiểu Thập Tam!” Hắn đi đến ôm lấy đứa bé, phủi bụi trên quần áo của nó, “Sao đệ lại ở đây!”
Nhan Thế Ninh chợt ngẩn ra, đứa nhỏ này là đệ đệ bé nhỏ của Bùi Cẩn, Thập Tam hoàng tử, Bùi Kha!
Trời ơi!
Lần trước tiến cung thỉnh an, La phi mang thai không tới, cho nên Nhan Thế Ninh cũng không thấy mẹ con nhà này.
“Vân Tuệ!” Bùi Chương thấy cô bé thì lạnh lùng quát lên một tiếng.
Cô bé liền thu hồi lại dáng vẻ kiêu ngạo: “Phụ, phụ vương”
Lúc này lại có mấy phu nhân chạy tới, dẫn đầu là mẫu phi La thị của hoàng tử Thập Tam và Thất vương phi Cố thị.
La phi thấy tiểu Thập Tam không có chuyện gì, thở phào nhẹ nhõm. “Sao con lại chạy loạn như vậy? Không phải đang chơi với Tiểu Vân Tuệ sao?”
Hóa ra ban nãy bà ấy đang đưa tiểu Thập Tam ngắm cảnh trong hoa viên, tình cờ gặp Thất vương phi mang theo Bùi Vân Tuệ, thế nên để cho hai đứa bé cùng nhau chơi đùa, bọn họ lại nói chuyện phiếm với nhau, dù sao cũng có nha hoàn trông chừng. Ai ngờ không được bao lâu, hai đứa bé chui vào trong núi giả lại không thấy trở ra, làm cho bọn họ quýnh cả lên!
“Đánh, Đánh!” Tiểu Thập Tam nhìn Bùi Vân Tuệ, mím miệng nói. Nó rất muốn cáo trạng, nói ban nãy cô ta đã đánh nó, nó muốn trốn nên mới chạy lung tung, nhưng nó nói chuyện lại không được rõ ràng, vì thế chỉ có thể trợn mắt mà nhìn.
Đúng là oan ức mà. Tiểu Vân Tuệ là trứng thối, lúc nào cũng cõng lên người đánh nó! Hu hu!
Bùi Vân Tuệ nói chuyện lưu loát hơn nó nhiều, thấy nó cố gắng cáo trạng mình, trừng mắt hạnh, cả giận nói: “Ngươi nói lung tung! Không có!”
Tiểu Thập Tam sợ đến mức rút vào lòng Bùi Cẩn.
Nhan Thế Ninh cảm thấy hỗn độn, đều là đứa bé ba tuổi, sao lại có khác biệt lớn đến vậy chứ!
Cùng là hoàng tử, sao lại chênh lệch lớn đến vậy!
Tiểu Thập Tam, ngươi thật sự không phải là kinh sợ bình thường đâu!
Canh Hai Chủ Nhân Gặt Hái Thành Công
Nhan Thế Ninh liếc nhìn La phi, khi bắt được sự ưu sầu trong mắt bà thì cảm thấy căng thẳng, hiểu ra đây cũng là nỗi bi ai của người không có địa vị.
Sau một phen hỗn loạn, mọi người giải tán. Tiểu Thập Tam thấy nữ ma đầu bị ôm đi, đầu mới ló ra.
“Kha nhi, xuống đây, đừng quấn lấy Cửu ca nữa.” La phi nói.
Tiểu Thập Tam vặn vẹo thân hình bụ bẫm, không nhúc nhích.
Bên trái Nhan Thế Ninh là Bùi Cẩn, lúc này hắn đang trò chuyện với một vị vương tôn quý tộc nào đó; mà ngồi phía bên phải của nàng là Nhan Thế Tịnh, bên phải Nhan Thế Tịnh lại là Thái tử.
Thật ra luận về tư chất vai vế, hiện nay Nhan Thế Tịnh vẫn không có tư cách ngồi chỗ này, dù sao cô ta vẫn chưa phải là Thái tử phi. Nhưng hoàng hậu nương nương nói, không gặp Nhan Thế Tịnh nhiều này rồi nên rất nhớ, vậy cứ để Nhan Thế Tịnh ngồi chỗ này đi.
Vì thế, Nhan Thế Tịnh bắt đầu giả vờ ngượng ngùng đến ngồi ở đây.
Bức tranh tranh thật đẹp biết bao, thật ra ai cũng đã quá hiểu chuyện của Thái tử và Nhị tiểu thư Nhan gia đã sớm như đinh đóng cột, không thể thay đổi được nữa!
Nhưng lúc này Nhan Thế Tịnh đã không còn sự kiêu ngạo và vui sướng khi được ngồi chỗ này, bởi vì cô nàng phát hiện ra trang phục cô ta đã chuẩn bị vài ngày nay lại không bằng nửa phần người tỷ tỷ