Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 134876
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/876 lượt.
án, nhưng vừa nhìn thấy số lượng thì Nhan Chính sợ run, lập tức bảo ông chủ Tô đi tìm Khang Hoa, ai ngờ hắn lại đau khổ nói, “Đã tìm rồi, nhưng Quận chúa nói đau đầu, muốn khất đến lần sau. Thực ra khất lại cũng không sao cả, nhưng gần đây tiệm làm ăn không tốt, đang thiếu bạc để quay vòng..”
Thật vất vả mới đuổi được ông chủ Tô đi, Nhan Chính liền đi tìm Khang Hoa quận chúa hỏi chuyện tiền bạc. Khang Hoa có bao nhiêu bạc thì ông không biết, cũng chưa bao giờ hỏi đến, nhưng ông cũng biết là số lượng sẽ không nhỏ, vậy thì làm sao lại đột nhiên lại không có bạc đây?
Ai ngờ vừa mới mở miệng, Khang Hoa lại lạnh lùng nói, “Bạc của tôi ông không cần quan tâm!”
Thật sự là quá uất ức!
Nhan Chính đứng trước cửa sổ thư phòng nhìn lá rụng, cảm thấy rất bực bội. Hít sâu một hơi, tự nói với mình nhẫn nhịn cũng tốt.
Lúc này, có người đến gần, Nhan Chính quay đầu lại, hóa ra là đại nữ nhi Nhan Thế Ninh đến.
“Thế Ninh, con…”
Nhan Thế Ninh cười đến nhu nhược, lẫn vào một tia sầu lo mờ nhạt, “Phụ thân, con tới tặng Thế Tĩnh một bộ vòng tay, Thế Tĩnh đeo vào nhìn rất đẹp!”
Nhan Chính thấy đại nữ nhi của mình nhu thuận hiểu chuyện như thế thì trong lòng càng cảm khái vạn phần, “Vẫn là con tốt!” Cảm thấy sầu lo trong mắt Nhan Thế Ninh, lại hỏi tiếp, “Thế Ninh, có phải là có chuyện gì hay không?”
Nhan Thế Ninh ngập ngừng cắn môi, một lúc lâu sau mới khó khăn nói ra, “Phụ thân, con.. Cái kia… Lẽ ra con không định nói chuyện này với người, nhưng Thế Ninh không nhịn được, kính xin phụ thân thứ lỗi.”
Chưa từng thấy Nhan Thế Ninh khó xử trước mặt mình như vậy bao giờ, thấy nàng muốn nói lại thôi, Nhan Chính cũng căng thẳng, “Thế Ninh, có chuyện gì con cứ nói, phụ thân sẽ làm chủ cho con!”
Nhan Thế Ninh thầm cười lạnh, lấy một phong thư từ trong tay áo ra, “Phụ thân, tối hôm qua có người đưa thư này tới cho con, sau khi xem xong, con thấy rất kinh ngạc nên muốn hỏi người một chút xem rốt cuộc chuyện này là như thế nào…”
Nhan Chính mở thư ra đọc xong thì ngây ngẩn cả người, thư này, rõ ràng là năm đó ông viết cho Dung thị!
Chữ viết này, giấy này, đều là của ông!
Nhan Thế Ninh thấy Nhan Chính kinh ngạc thì mím môi, dè dặt hỏi, “Phụ thân, sao người lại nói Thế Tĩnh có khả năng không phải là cốt nhục của người?”
Nhan Thế Ninh đi rồi, Nhan Chính không ngồi yên nổi. Ông chắp tay sau lưng, đi đi lại lại trong phòng, sau đó liền phất tay áo đi ra cửa.
Nhan Thế Tĩnh đang ngồi trong phòng xem vòng ngọc mà Nhan Thế Ninh vừa mang tới, mặc dù lúc ấy trên mặt là vẻ miễn cưỡng nhận lấy, nhưng thực tế thì nội tâm đã tung tăng như chim sẻ, đây là vòng ngọc thượng đẳng nha!
Tại lúc nàng ta đang vui mừng nhất thì nha hoàn bẩm báo, “Tiểu thư, lão gia đến!”
Quay đầu nhìn lại đã thấy cha của mình sắc mặt âm trầm đứng đằng sau.
“Cha, người làm sao vậy?" Nhan Thế Tĩnh đứng lên, buồn bực hỏi.
“Bốp”, ly trà vỡ nát.
Nhan Thế Tĩnh nghe thấy tiếng vỡ thì giật mình, trong lòng dâng lên một cỗ dự cảm bất thường…
Nhan Chính đi ra khỏi viện của Nhan Thế Tĩnh như thế nào, chính bản thân ông ta cũng không biết. Hai chân nặng nề giống như đeo chì, toàn thân lại lạnh như băng, hai tay run rẩy, phụ từ nữ hiếu nhiều năm đều là gạt người!
“Hoa muội muội, Thế Tĩnh có phải là cốt nhục của ta hay không? Muội nói rõ đi!”
“Nhan Chính, ngươi đừng có đắc ý! Lão tử cho ngươi đội mũ xanh! Ha ha ha!”
………
“Huynh không tin muội thì muội chết cho huynh xem, Khang Hoa muội sao có thể làm ra chuyện như vậy!”
“Huynh tự nhìn đi, xem Thế Tĩnh có giống huynh hay không?”
“Máu tan vào nhau rồi, huynh còn muốn nói cái gì nữa?”
…
Nhan Chính hồn bay phách lạc, lòng đau như cắt. Đường đường là Thừa tướng của một nước mà lại bị vợ và con gái lừa gạt, mười sáu năm phải đội nón xanh!
Quá hoang đường!
Quá buồn cười!
“Phanh” một tiếng, cửa viện bị Nhan Chính đẩy ra.
“Lão gia, ngài làm sao vậy?” Lưu ma ma bị vẻ mặt của Nhan Chính dọa sợ hết hồn, vội vàng tiến lên hỏi thăm.
“Cút hết ra ngoài cho ta!” Nhan Chính lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Khang Hoa quận chúa.
Khang Hoa quận chúa cũng kinh hãi, làm phu thê đã nhiều năm, bà biết chắc chắn là đã xảy ra chuyện lớn, hơn nữa còn là chuyện xấu hổ, không muốn cho người ngoài biết, như vậy… Khang Hoa quận chúa nghĩ tới hai phong thư kia thì trắng bệch cả mặt.
“Đi ra ngoài, các ngươi đều ra ngoài hết đi!” Khang Hoa nói với nha hoàn.
Người hầu nhìn nhau, nhưng vẫn bỏ công việc đang làm xuống, ra ngoài.
Trong phòng cuối cùng cũng an tĩnh.
Khang Hoa không mở miệng, chưa đến giây cuối cùng, bà tuyệt đối sẽ không mở miệng trước.
Nhan Chính nhìn khuôn mặt xinh đẹp chưa từng thay đổi của Khang Hoa, thì nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, “Khang Hoa, ta đối đãi với ngươi không tệ, vì sao ngươi phải gạt ta? Sao ngươi phải gạt ta đến mức này!”
“Tôi.. Tôi lừa ông cái gì?” Khang Hoa hoảng loạn, nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh.
Nhan Chính bị lời này làm đau nhói, “Đến bâ