Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em
Tác giả: Thu Thủy Y Nhân
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1540 lượt.
a ‘ọe’ một cái phun ra.
Diệp Vũ đi theo cũng ‘ọe’ theo, mùi này đặc biệt kích thích dạ dày.
“Sao cậu cũng nôn?”
“Mời nhớ tới chị cô em đã kết hôn rồi.”
“Cái này với việc cậu kết hôn có liên…” vẻ mặt Trình Lam đột nhiên như nuốt phải trứng, “Cậu có?”
“Vớ vẩn, không có tớ có thể nôn nghén sao?”
“Vậy nếu để thiếu tá nhà cậu biết được tớ rủ rê cậu tới bar, sẽ không giết tớ chứ?”
“Hắn sẽ không biết.”
“Cậu báo tin mừng chưa?”
“Tớ chờ hắn lúc nào nghỉ phép về nhà rồi cho hắn bất ngờ.”
“Cậu cũng đừng biến bất ngờ thành kinh sợ.”
“Ngậm cái miệng quạ đen của cậu lại.”
“Vậy được.”
Diệp Vũ vẫy một chiếc taxi ven đường, nhét người vào phía sau, mình ngồi vào ghế phụ bên cạnh tài xế, nói địa chỉ.
Đưa Trình Lam về nhà, sắp xếp xong xuôi Diệp Vũ mới ra ngoài gọi taxi về nhà.
Về đến nhà vừa thay dép, sau khi vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi về phòng ngủ thay quần áo ngủ.
Liếc nhìn tấm ảnh cưới hai người treo trên tường, Diệp Vũ mấp máy môi, là không thể nhớ hắn, chính là không thể chứ không phải sẽ không nhớ.
Nằm dài trên giường cầm tấm ảnh thiếu tá nào đó trên tủ đầu giường, cả người mặc quân trang, chọt chọt tay lẩm bẩm: “Trình Lam nói không sai, nếu qua một thời gian nữa anh không nghỉ phép, em sẽ viết thư thông báo cho anh. Phải để cho anh có một quá trình chuẩn bị theo tuần tự, kích động đột ngột cũng có lợi cho lòng quân.”
Đặt khung ảnh vào một bên gối, Diệp Vũ kéo chăn, nhắm mắt ngủ.
Chuông điện thoại di động vang lên trong đêm khuya trở nên vô cùng chói tai.
Diệp Vũ sờ tới điện thoại di động trên đầu giường, cũng không thèm mở mắt, trực tiếp nhấn núi nghe, “Alo.”
“Tiểu Vũ, mẹ đây, ba con gặp chuyện rồi.”
Diệp Vũ lập tức tỉnh táo, ngồi dậy, “Mẹ, mẹ đừng hoảng, đã xảy ra chuyện gì mẹ từ từ nói.”
Trong điện thoại truyền đến tiếng khóc khẽ của mẹ Tiêu, sau đó lại nói tiếp, “Ba con đang tham gia một cuộc xã giao thì bị một bọn bắt cóc cầm súng uy hiếp… Sớm biết sẽ có chuyện như vậy mẹ cũng không để cho ông ấy ra ngoài đi xã giao…”
Diệp Vũ vừa xuống giường tìm quần áo, vừa nói: “Mẹ, mẹ đừng sợ, bây giờ con lập tức qua, ngàn vạn lần đừng hoảng hốt, mọi việc đều có con đây.”
“… Bây giờ mẹ không có cách nào, con nhanh tới đây.”
“Vâng, con biết rồi, con cúp điện thoại trước.”
“Ừ.”
Diệp Vũ ném điện thoại di động lên giường, nhanh chóng thay quần áo, dùng ngón tay vuốt vuốt lại mái tóc, cầm lấy chìa khóa xe, điện thoại di động, xách túi lên vội vã ra khỏi nhà.
Đến sân bây, mua vé máy bay của chuyến gần nhất, lúc trời sáng là đến thành phố XX.
Bắt taxi về nhà, dường như là đi thẳng về nhà.
Mẹ Tiêu ngồi trên ghế sofa, đôi mắt sưng đỏ, bên cạnh còn có hai cảnh sát.
“Mẹ.”
“Tiểu Vũ….”
“Đây là hai đồng chí ở cục Công an, bọn họ muốn mẹ ở nhà chờ tin tức truyền đến từ hiện trường, nhưng mẹ không yên tâm.”
“Mẹ, đồng chí công an nói không sai, bây giờ đến hiện trường cũng không thể làm được gì, chúng ta ở nhà chờ tin tức là cách tốt nhất.”
“Nhưng mẹ không yên tâm.”
“Đến hiện trường ngài cũng không thể yên tâm được. Nếu đã như vậy không bằng mẹ ở nhà chờ tin, ít nhất như vậy cũng để ba được yên tâm. Nếu như ba ở hiện trường nghe thấy tiếng mẹ nhất định sẽ rất lo lắng.”
Mẹ Tiêu mặc dù xuất thân từ gia đình quân nhân, nhưng hiển nhên là được nuông chiều từ nhỏ đến lớn, cũng sống một cuộc sống sung sướng an nhàn không ít năm, gặp chuyện gì cũng khó tránh khỏi sẽ rối loạn trong lòng. Bây giờ nhìn thấy con dâu, lại thấy cô nói lời hợp tình hợp lý, lòng cũng yên ổn lại.
“Có nên thông báo một tiếng cho Tiêu Triệt không?”
“Đừng mẹ, sợ rằng anh ấy không về được.” Quân nhân luôn dành thời gian cho đất nước nhiều hơn dành cho gia đình, bao nhiêu gia đình quân nhân đều gắng gượng vượt qua như vậy.
“Mẹ cũng nghĩ vậy, thật may là con ở cùng với mẹ.”
“Đây là việc con phải làm.”
“Lần này ba con cũng thật xui xẻo, gặp mặt xã giao cũng đụng phải băng đảng xã hội đen có súng ống đạn dược. Bọn họ nếu đã không làm thì thôi, đã làm thì chắc chắn sẽ ép buộc người bên trong hội quán làm con tin.”
“Mẹ, có một chuyện con còn chưa kịp nói cho mẹ biết.”
“Chuyện gì?”
“Con có thai rồi.” Vốn không định sẽ nói, nhưng lúc này cũng cần phải tìm một chuyện gì đó để phân tán tư tưởng của bà bà, Diệp Vũ cảm thấy chuyện này vô cùng hiệu quả.”
“Có?!” mẹ Tiêu quả nhiên rất mừng rỡ, “Đã bao lâu?”
“Hơn một tháng, vốn là đợi thêm một chút thời gian nữa mới nói cho mẹ biết.”
“Đứa ngốc này,” mẹ Tiêu chợt vỗ đầu mình, “Con trông ta, dĩ nhiên cũng gọi con tới đây gấp như vậy, thật may là không có chuyện gì xảy ra.”
“Mẹ, trong nhà gặp chuyện không may con vốn dĩ phải ở bên cạnh hai người, đây là bổn phận làm vợ làm con của con.”
“Thím Lý, thím Lý.”
“Phu nhân.”
“Nhanh chóng làm chút gì đó cho thiếu phu nhân ăn. Con bé đang mang thai, hơn nửa đêm còn ngồi máy bay đến nhất định là chưa ăn gì.”
“Dạ vâng, phu nhân.”
“Tiểu Trương, nhanh dọn dẹp phòng trên lầu, cẩn thận một chút, những đồ vật phóng xạ không tốt cho thai nhi đều phải d