The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341680

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.

ng giúp đỡ, cuối cùng chỉ có một cái cờ thi đua rách, bọn họ thật không ngại… đại biểu Đảng khinh dễ loại người có hành động hẹp hòi như bọn họ.
Quá bôi nhọ hình ảnh quốc gia rồi, ít nhất cũng phải thưởng mấy vạn tiền thưởng mới được, không phải nói bên trong có rất nhiều đại gia sao? Cô không sợ nhiều tiền, lần này ói như vậy, cô cần phải mua dược phẩm bồi bổ thân thể mới được.
Cuối cùng, một cảnh sát cấp cao nào đó rất trang nghiêm hành cảnh lễ với Diệp Vũ (cảnh lễ - lễ nghi cảnh sát)
Diệp Vũ muốn khóc cho hắn nhìn, vì vậy giả bộ yếu ớt, nhắm mắt dưỡng tinh thần.
Sau khi về Tiêu gia, sau khi biết được tình hình đã chọc cho mẹ Tiêu vừa khóc vừa nghĩ, không ngừng mắng cảnh sát.
Diệp Vũ đáng thương tỏ ý, “Mẹ, ba con, chú con đều là cảnh sát.”
Mẹ Tiêu vì vậy dừng hành động công kích tập thể cảnh sát.
“Gọi bác sĩ Ngô đến đây, Tiểu Vũ còn đang mang đứa bé, đừng để có chuyện gì không may.”
“Đã gọi điện thoại, nên đã đến.” Đối với việc con dâu đang có một tiểu tử trong bụng, ba Tiêu cũng rất căng thẳng. Mới vừa rồi đánh nhau kịch liệt như vậy, ngàn vạn lần đừng thương tổn đến tiểu bảo bối.
Thành thật mà nói, ông cũng muốn mắng cảnh sát.
Tại sao có thể để cho một quân tẩu đang mang thai đi làm một chuyện nguy hiểm như vậy?
Có xứng với quân nhân dùng súng bảo vệ tổ quốc hay không?
Bác sĩ gia đình Tiêu gia, bác sĩ Ngô chạy tới, sau đó cẩn thận chẩn đoán bệnh tình rồi bày tỏ, phụ nữu có thai, nôn nghén chỉ là chuyện bình thường, thân thể không có chỗ nào là không tốt, quả thật khỏe mạnh đến mức không thể khỏe mạnh hơn được nữa.
Mặc dù là như vậy, nhưng đối với sự việc lần này, Diệp Vũ vẫn phản ứng mang thai vô cùng nghiêm trọng, nôn nghén hơn hai tháng.
Haizzzz
Cho nên cô cả ngày như một cây cải thìa ỉu xìu vùi trong biệt thự dưỡng thai, ăn xong lại nôn, nôn rồi ăn, đúng là một công việc rất gian khổ.
Duy nhất chỉ có một an ủi đáng giá là – cứu được một người có tiền, rối rít cúi người trước mặt hai người già bày tỏ lòng biết ơn mãnh liệt.
Diệp Vũ cảm thấy câu có bỏ ra mới có hồi báo, đúng là không gạt người!
Tin tức của sự kiện lần này cũng nghiêm khắc được phong tỏa, không có một chút tin gì bị lộ ra ngoài, tất cả những người tham gia sự kiện hội nghị lần này đều lựa chọn nói năng cẩn thận, có thể liệt vào hồ sơ lưu trữ sự kiện cơ mật rồi.
Ngay khi kết thúc thời kì nôn nghén tàn khóc Diệp Vũ đi cùng với bà bà (mẹ Tiêu a) đến bệnh viện B kiểm tra lần đầu tiên.
Sau đó---------
“Tứ bào thai! Thật? Không có lầm?” Mẹ Tiêu không dám tin tưởng liên tiếp đặt câu hỏi.
“Đúng, chúc mừng, thật sự là tứ bào thai, hơn nữa còn rất khỏe mạnh.”
Mẹ Tiêu ra khỏi phòng bệnh viện B liền trực tiếp gọi điện thoại cho chồng, điện thoại vừa nối, trực tiếp thông báo, “Lão Tiêu, Tiểu Vũ đoán chừng là tứ bào thai, tứ bào thai, tôi quả thật rất vui mừng….”
Ba Tiêu đang mở cuộc họp cấp cao công ty, sau khi hoàn toàn Tiêu hóa xong tin tức, lập tức gõ nhịp tay, “Tháng này toàn bộ công ty phát tiền lương gấp đôi, nhà có việc mừng.”
Ông chủ vui mừng thật tốt biết bao!
Ba Tiêu vội vội vàng vàng kết thúc cuộc họp, thúc giục tài xế đến bệnh viện.
Tứ bào thai, con cháu thịnh vượng.
Mẹ Tiêu thông báo tin vui cho chồng xong, lại gọi điện thoại cho cha già.
“Alo.”
“Ba, kết quả kiểm tra thai của Tiểu Vũ đã có, là tứ bào thai.”
“Thật?” Tiếu gia gia kích động, “Để con bé an thai cho tốt.
“Biết biết.”
Mẹ Tiêu tiếp tục gọi điện thoại, “Bà thông gia, Tiểu Vũ mang tứ bào thai.”
“Cái gì?” Mẹ diệp lập tức nhảy vọt lên, “Thật tốt quá.” Rồng rắn công kiểm pháp của bà có hi vọng rồi. (ba công an, mẹ kiểm sát  )
Sau khi khám thai, Diệp Vũ bị ba mẹ chồng hộ tống như hộ tống bài vị tổ tiên về nhà, đêm đó tiến hành viết thư báo tin cho thiếu tá nào đó.
Chồng yêu, đồng chí giải phóng quân Tiêu Triệt yêu quý:
Bao giờ thì anh chuẩn bị nghỉ phép về nhà?
Trong khi em từng ngày đều trông mòn con mắt chờ đợi rốt cuộc muốn báo một tin vui cho anh đột nhiên biến thành một tin khiến em phải kinh sợ! Đây chính là thực tại lừa bịp tàn khốc khiến người ta hỏng mất sao?
Em vốn muốn cho anh một tin vui, cũng không ngây thơ đến mức thay đổi thực tế. Rốt cuộc trong khi em đang chờ đợi thời gian thích hợp, tin vui đã biến thành tin kinh sợ đối với em.
Căn cứ vào việc một người vui không bằng mọi người vui, em quyết định viết thư thông báo cho anh biết chuyện này.
Thế giới hai người của chúng ta bởi vì cố gắng của anh rốt cuộc đã bước sang giai đoạn cuộc sống ba người.
Đương nhiên nhà ba người là tin vui!
Chỉ là, tin vui không chỉ có thế.
Đúng, anh có thể hoan hô.
Sinh đôi, nhà chúng ta ngoại trừ phòng ngủ chính ra, gian phòng còn lại rốt cuộc đều phải trưng dụng hết, thư phòng của em có ở đây không lâu tương lai chỉ có thể trở thành bọt nước.
Chuyện nếu chỉ dừng ở đây, mặc dù em không hài lòng, nhưng như cũ cũng có thể tạm chấp nhận.
Ngược lại anh đừng kích động, bởi vì em đã không bình tĩnh rồi.
Tam bào thai!
Ngay cả phòng khách cũng không gi