Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.
i chiếu rọi xuống, lóe ra ánh sáng lạnh lùng.
Cô chỉ một thoáng buồn ngủ một chút, ngẩng đầu vừa thấy, đáy lòng lập tức lạnh lẽo.
Luật Hạo Thiên !
Anh ta làm sao có thể ở trong này? Anh ta làm sao có thể xuất hiện trên thuyền của cô?
Đôi mắt thâm thúy tối tăm, cho dù mặt trời đã khuất cũng làm cho người ta cảm thấy rét lạnh, mà trong tay anh lại nắm lấy con dao lại làm cho cô cnàng thêm tuyệt vọng.
Anh thật sự muốn giết cô sao?
Thân thể của cô co lại một chút, hô:” Thanh Du, Thanh Du!”
” Không cần gọi, cô ấy không ở trên thuyềncô ấy cùng vệ sĩ, người hầu, dã ngồi thuyền khác rời khỏi rồi.”
Anh tà mị cười:” Hiện tại, trên thuyền này, cũng chỉ có hai người chúng ta.”
San San thân thể hơi hơi run, chỉ có bọn họ, vậy anhn giết cô chẳng phải là dễ dàng sao, sau khi giết ném cô xuống biển, hủy hết dấu vất ……
Trời ạ, cô không dám nghĩ, cô phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ như vậy để anh ta chém giết?
Dao của anh dọc theo đường cong xinh đẹp của cô hạ xuống, thấp giọng nói:” Yên tâm, tôi sẽ không giết em, tôi chỉ là…… Muốn em gọt táo thôi.”
Sau đó, cô kinh ngạc nhìn từ phía sau cầm lấy một đĩa táo, cắt một mảnh đặt trên miệng cô.
Thanh âm mị hoặc nói:” Ăn đi.”
Mở môi cô, đem miếng táo bỏ vào miệng, sau đó đem hai tay cô cố định trên đầu.
Dao gọt hoa quả lạnh lẽo lướt qua da thịt trắng nõn xinh đẹp của cô, cuối cùng dừng lại ở cúc áo sơmi thứ nhất.
Cô cả người vặn vẹo, hoảng sợ nhìn anh, ác ma này, anh ta rốt cuộc muốn làm cái gì?
Ác ma này, anh rốt cuộc muốn làm cái gì?
Cô vặn vẹo thân hình, tưởng thoát khỏi khống chế của anh, lại nghe thấy thanh âm trầm tháp của anh:” Đừng nhúc nhích, em bị thương tôi cũng không chịu trách nhiệm.”
Cô không dám cử động, trơ mắt nhìn anh nắm dao gọt hoa quả, nhẹ nhàng cắt áo cúc áo của cô, một viên đứt ra.
Cổ áo nhất thời lộ ra nội y màu đen cùng da thịt trắng nõn, sâu thẳm mê người……
Anh tạm dừng, thưởng thức một chút, sau đó tiếp tục xuống phía dưới, dao phong chậm rãi lại chuyển qua cúc áo tiếp theo, cô cả kinh nói:” Anh muốn làm gì? Mau dừng tay!”
Đáng giận! Bờ rốt cuộc ở đâu?
Cô đành phải liều mạng, nhận thức một phương hướng liều mạng tiến về phía trước, trong lòng nghĩ, lúc này đây, không bao giờ như vậy … nữa yếu đuối bị anh khi dễ.
Không biết qua bao lâu, cô cảm giác được không còn là chính mình, tay chân cũng không còn khí lực. Bốn phía đều là nước biển mặn mặn, đè ép cô, giống như đang cắn nuốt.
Cô dần dần về phía trầm xuống, cảm giác được thần chết đang đến gần cảm thấy sợ hãi……
Bỗng nhiên một bàn tay bắt được chân của cô, theo sau nâng thân thể của cô lên, ôm lấy cô, lấy tốc độ kinh người đến du thuyền.
Rất nhanh, Hạo Thiên mang theo cô lên du thuyền, đỡ cô lên boong tàu.
Cô ho khan vài cái, phun ra mấy ngụm nước, thần trí có chút thật khó chịu.
Mở mắt ra nhìn anh cả người ướt đẫm, quần áo ướt sũng dán trên người, dáng người hoàn mỹ làm cho người ta phun máu.
Ngày thường mặc bộ đồ tây giày da anh có vẻ thực gầy gò, không nghĩ tới anh không gầy, cơ bắp từng khối từng khối góc cạnh rõ ràng.
Trên người trên mặt đều là nước biển, tóc dán trên trán, giờ khắc này, anh tuấn mỹ cùng lãnh khốc giống như biển lớn bình thường cuồng dã, xơ xác tiêu điều!
Tuy rằng đối với anh hận thấu xương, nhưng không thể không thừa nhận, cô quả thật bị anh làm cho thần trí điên đảo.
Hạo Thiên không cởi bỏ y phục ẩm ướt, cứ như vậy chậm rãi đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống.
” Về sau xem em còn dám chạy trốn không.” Anh nói xong, mất đi tính nhẫn nại bình thường, cầm lấy dao gọt hoa quả cắt đứt áo ngực và quần lót của cô.
Thân thể thiếu nữ như son như ngọc mềm mại hoàn toàn lộ ra, hai đỉnh điểm khéo léo linh lung rơi run rẩy, giữa hai chân như đang trỗ mã, nhưng gọt nước như viên ngọc trân châu vây quanh thân thể xinh đẹp, làm cho cô giờ khắc này như một bức tranh.
Anh vươn tay ướt chạm vào cơ thể mềm mại của cô, cô không có sức giãy dụa, thậm chí ngay cả vặn vẹo một chút khí lực đều không có. Chỉ có thể như vậy để tay anh dò xét, tùy ý cặp mắt anh ta tà ác nhìn ngắm thân thể cô.
” Ân……”
Khó nhịn rên rỉ rốt cuộc ức chế không được tràn ra, cô đỏ bừng mặt, hận chính mình làm sao có thể để ác ma vuốt ve lại phát ra loại thanh âm hưởng thụ này?
Chẳng lẽ cô thật sự bị anh ta bắt làm tù binh? Thân thể đầu hàng, cho nên tâm linh cũng khuất phục cho anh ta?
Vì sao, cô làm sao có thể hạ lưu như vậy, một lần lại một lần bị anh giữ lấy, lại không biết phản kháng, lúc này đây cư nhiên cam tâm tình nguyện bị anh đùa bỡn! Thật sự đáng xấu hổ! Nhưng, cô thật sự vô lực đi khống chế loại cảm giác này……
Cô nhắm hai mắt lại, nước mắt chậm rãi chảy qua hai má.
Anh cúi đầu, hôn lên mặt của cô mặn mặn nước mắt cùng nước biển, ôn nhu nói:” Vì sao khóc? Là không muốn làm nữ nhân của tôi sao?”
Cô nhắm chặt hai mắt không trả lời.
Anh tiếp tục ôn nhu nói: ” Đừng vọng tưởng, Giang Trục Thủy căn bản bảo hộ không được em. Một ng