Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.
cô sau một lúc lâu, thở dài:” Ai, tôi biết như vậy rất làm khó cô, cô hãy suy nghĩ thật kĩ, trước không vội mà trả tôi, được không?”
” Không cần suy nghĩ, loại chuyện này tôi không đáp ứng.”
San San đứng lên, chạy như điên về khách sạn. Lòng của cô rất loạn, loạn giống như đầu cô……
Thẳng đến khi màn đêm buông xuống, cô mới từ trên giường đứng dậy.
Đứng ở ban công nhìn lên sao trên trời, cô muốn thoát khỏi suy nghĩ rối rắm này, hai tháng này, đã xảy ra nhiều chuyện, cô sắp không chịu nổi.
Cho tới nay, cô sống đến ngày hôm này chỉ vì hai người, cứu cha, tìm Đằng Hải.
Hiện tại án tử của cha đã có manh mối, Đằng Hải cũng tìm được rồi, hết thảy cũng trong mong muốn của cô.
Cô nên làm cái gì bây giờ? Con đường phía trước, rốt cuộc nên đi thế nào?
Cầm lấy điện thoại, lo lắng, bỗng nhiên nhìn đến một dãy số, chắc là giữa ngày hôm qua, Giang Trục Thủy gọi đến.
Sao lại thế này! Ngày hôm qua giữa trưa cô không phải ở trên thuyền sao? Cô cũng không nhận được điện thoại! Khi đó cô chắc là đang ngủ?
Cô không khỏi cả người lạnh run, là ai, là ai tiếp điện thoại của hắn?
Chẳng lẽ là…… Nhớ tới Luật Hạo Thiên tà mị tươi cười, cô không khỏi run run một chút.
Không xong, nếu thật là anh ta, anh ta sẽ cùng Giang Trục Thủy nói cái gì? Cô giải thích sẽ càng không rõ……
Cô gọi về một chút không? Nắm di động, ngón tay đặt ở trên dãy số kia, do dự có nên án xuống hay không.
Ngay vào lúc này, bỗng nhiên một bóng đen kéo dài, một phen kéo cổ của cô.
Cô làm cho sợ muốn thét lên, thanh âm còn chưa phát ra, đã bị môi mềm mại kia che lại.
Ra sức từ chối vài cái, cô bất động.
Cô biết là ai, Luật Hạo Thiên, tên khốn kiếp này! Luôn thích đột ngột xuất hiện, dọa cô sợ muốn chết!
Không biết nghĩ như thế nào, cô cư nhiên trả thù ở trên môi của anh hung hăng cắn một cái, cắn cũng làm cho chính mình hoảng sợ, cô đang làm cái gì?
Luật Hạo Thiên hiển ngây ngẩn cả người, buông môi cô ra, sờ sờ môi mình, rất đau, nhưng không cắn nát, không chảy máu.
” Hừ! Lần này buông tha cho anh!” Cô hung hăng nói.
Anh lại nở nụ cười, cánh tay dài duỗi ra ôm lấy cô.
” Thân ái, có nhớ anh không?”
Một câu này làm cho cô giống như đang trong mộng, anh cùng với cô, rốt cuộc là quan hệ gì?
Đẩy mạnh anh ra, đi vào phòng. Anh cũng theo sau tiến vào, đi theo cô đi vào trong phòng ngủ.
” Nơi này hoàn cảnh không tệ.” Anh nhìn chung quanh đánh giá một chút, hỏi cô:” Vẫn thói quen đó sao?”
Cô mặt lạnh lùng:” Ai cho phép anh vào phòng cô?”
Anh sửng sốt, cười nói:” Anh đây đi ra ngoài.”
” Đứng lại!” Cô gọi anh:”Anh cả ngày ở đâu?”
” Em bộ dạng này, chân thật giống như bà quản gia!”
Mặt cô đỏ lên:” Ai muốn quản anh! Tôi hỏi anh một chuyện, anh rốt cuộc có thích Nghiêm tiểu thư hay không?”
” Thì ra em ghen tỵ.” Anh trong mắt lóe ra sắc thái true tức, những cũng ôn nhu.
“Đừng đùa! Ai ăn dấm chua của anh!” Cô cả giận nói, lại phát hiện hôm nay anh cùng với ngày thường thật sự thực không giống, bình thường anh sẽ không đùa như vậy, thậm chí cười một cái cũng không khó.
Cô hồ nghi nhìn anh, anh liền đứng lên làm cho cô nhìn, cuối cùng còn hỏi:” Thế nào? Xem có được không?”
Cô nhíu nhíu mày:” Ánh hôm nay tâm tình rất tốt?”
Anh trầm mặc trong chốc lát nói:” Nếu anh nói anh hôm nay tâm tình không tốt, em sẽ tin sao?”
” Tin, anh hầu như lúc tâm tình không tốt đều đến tìm tôi.” Cô mặt băng bó nói. (mặt căng ra)
Anh vỗ tay:” Đúng vậy, em có biết vì sao không?”
” Ai biết anh biết anh có tâm địa giảo hoạt nào?”
” Bởi vì em có thể làm cho tâm tình của anh tốt hơn.” Anh đột nhiên dùng sức ôm lấy cô.
” Anh làm gì!” Cô nhíu mày nói:” Tôi không phải kỹ nữ, không phải anh muốn nghĩ gì thì có nấy, muốn ôm liền ôm!”
” Vặn vẹo vài cái, chỉ nghe anh thấp giọng nói:” Đừng nhúc nhích! Anh đêm nay không nghĩ chạm vào em, chỉ cần cho an him lặng ôm một lát, là được.”
” Thật kì quái, anh hôm nay rốt cuộc làm sao vậy?
” Cô cắn răng nói:” Anh không thể như vậy…… Vị hôn thê của anh ngay cách vách, anh muốn ôm thì ôm cô ấy. Chúng ta hai người, cô nam quả nữ, danh bất chính ngôn không thuận, bị người khác thấy không tốt.”
” Không ai tiến vào.”
” Nhưng anh cũng không làm khó dễ cho Thanh Du?” Không biết lấy đâu ra dũng khí, cô ngẩng đầu nhìn anh, cả giận nói:” Cô ấy yêu anh như vậy, anh lại lợi dụng tình cảm của cô ấy, anh không biết như vậy là đối cô ấy rất tàn nhẫn không?”
“Cô ấy yêu anh như vậy, anh lại lợi dụng tình cảm của cô ấy dành cho anh, anh không biết là như vậy đối với cô ấy rất tàn nhẫn không?”
San San phẫn nộ đích chất vấn làm cho Luật Hạo Thiên sắc mặt hơi hơi trầm xuống dưới.
“Anh tàn nhẫn?” Anh buông hai cánh tay đang ôm cô:”Anh chỉ nói rõ cho cô ta biết anh thích em, cái này kêu là tàn nhẫn? Nói cho em, tất cả chuyện này đều là cô ta tự nguyện, không ai bức cô ta!”
“Nhưng anh biết cô ấy nói gì không? Cô ấy nói mình nghĩ muốn theo tôi. . . . . hai nữ nhân chung một chồng!” Chợt lóe cắn