Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341499
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.
ày nào đó, anh sẽ làm cho hắn biến mất khỏi thế giới này.”
Ngữ khí của anh là như vậy, lời nói ôn nhu, nhưng ý thật là tàn nhẫn.
” Không cần!” Cô cả kinh mở mắt ra:”Anh là ác ma, anh ấy với anh không cừu không oán, vì sao muốn nhằm vào anh ấy?”
” Không cừu không oán?” Anh nở nụ cười,” Em đến văn phòng của anh ta xem, máy tính của anh ta chứa đựng bao nhiêu tư liệu của anh!”
” Sao lại thế?”
“Em không hiểu, thế giới hắc ám này, chỉ là dựa vào cố gắng không có khả năng thành công, phải xem còn có đủ ngoan độc……”
Đôi mắt của anh tối đen lại, nắm đùi thon dài của cô, kéo về bên hông mình, sau đó, kéo khóa quần ra……
Cô cảm thụ được anh thong thả mà mềm nhẹ đánh sâu vào, lúc này đây, anh thật sự ôn nhu, sự ôn nhu này, làm cho cô có một loại cảm giác kỳ quái, khoái cảm dần dần kéo lên cao.
Anh vùi đầu ở gần cổ cô, hôn cô khéo léo thì thầm tai cô nói:” Anh nghĩ sẽ giết em, nhưng anh luyến tiếc, cho nên, theo anh cùng ở một chỗ, chỉ có anh có thể bảo hộ em. Của anh hết thảy đều có thể chia sẻ với em, cũng chỉ có thể với chia sẻ em.”
Cô ngây ngẩn cả người, suy nghĩ bỗng dưng trở lại mười năm trước, thiếu niên áo trắng ôm cô ôn nhu nói, về sau anh đều đã bảo vệ em, tuyệt không để cho người khác khi dễ em!
Trong nháy mắt, Hạo Thiên trước mặt cô mơ hồ biến thành thiếu niên kia, cô run run vươn tay, xoa hai má anh lạnh như băng:” Đằng Hải……”
Động tác của anh dừng lại, thật lâu sau, anh cắn răng, lại lâm vào mãnh công.
Anh không muốn cô nhắc tới tên này, bởi vì anh rốt cuộc không còn là Đằng Hải.
Này, vì sao qua lâu như vậy, vẫn là không thể quên đi cái tên kia?
” Đằng Hải, anh chính là Đằng Hải đúng hay không?” Cô khóc hỏi.
Anh ôm chặt cô:” Không được gọi, tên người kia.”
” Vì sao? Vì sao anh không chịu thừa nhận?” Cô hiện tại rốt cục hiểu được, anh chính là Đằng Hải, cho nên cô mới có thể như vậy hận anh, lại nhịn không được, đối anh có một loại khát vọng kỳ quái.
Chính là cô vẫn không thể tin được, như vậy ác ma chính là Đằng Hải của cô.
Anh cắn răng, ánh mắt âm ngoan nhìn cô:” Bởi vì Đằng Hải là tên ngu ngốc, cho nên mới bị lừa, cho nên mới bị thương tổn, nhưng Luật Hạo Thiên sẽ không, bởi vì Luật Hạo Thiên không có nhân tính!”
” Không! Không phải…… Anh ấy không phải ngu ngốc, tôi không cho phép anh vũ nhục anh ấy…… Đằng hải, anh trở về được không? Trở lại bên em được không? Tiết San San cần anh bảo vệ……”
Cô chậm rãi ôm lấy anh, nhưng quần áo anh ướt sũng dán thân thể của cô làm cho cô rất khó chịu. Vì thế cô sờ soạng tìm được của nút thắt, muốn cởi bỏ.
Anh lại giữ tay cô nói:” Không nên nhìn.”
Cô ngạc nhiên nhìn anh, vì sao không thể nhìn?
Vì sao anh luôn không chịu cởi quần áo? Chẳng sợ cả người ướt đẫm như vậy khó chịu cũng không chịu bỏ đi quần áo? Trên người anh có cái gì không thể nhìn co cái gì bí mật sao?
Mười năm này rốt cục đã xảy ra cái gì? Vì sao anh trở thành quái dị như vậy? Trong lòng anh đang cất giấu bí mật gì? Vì sao không chịu nói cho cô biết?
” Đằng Hải……”
” Đừng kêu tên người kia nữa, anh ta căn bản không bảo vệ được cô, có thể bảo vệ em, chỉ có tôi, Luật Hạo Thiên!”
Đúng vậy, chỉ có anh, anh muốn trong lòng cô chỉ có anh, anh muốn cô hoàn toàn thuộc về anh!
” Tiết San San, em là của anh, đời này, em mơ tưởng rời đi khỏi anh.”
Trên biển bỗng nhiên nổi gió, gió cuốn sóng to, rít gào, quay cuồng……
Lúc San San tỉnh lại, đã ở trong phòng khách của khách sạn.
Trên người sạch sẽ, đã thay bằng áo ngủ.
Nhìn xung quanh, không có một bóng người.
Nhớ lại lúc ở trên thuyền, cô cùng nam nhân kia là Đằng Hải hay là Luật Hạo Thiên tận tình cuồng hoan, cô cảm thấy chính mình đã sa đọa. Mặc kệ anh là ai, cô cũng không nên có bộ dáng đó……
Cô cảm thấy thẹn dùng che mặt, lúc này cô nghe thấy tiếng đập cửa, cô khẩn trương ôm lấy chăn, chỉ nghe ngoài cửa thanh ấm của Nghiêm Thanh Du:”San San cô dậy rồi sao? Tôi muốn vào!”
Cửa vừa mở ra, Nghiêm Thanh Du đi đến.
” San San, ngủ ngon không?”
Tiết San San không biết nên trả lời cô ấy như thế nào, nhìn mặt cô ấy bình tĩnh, thực không hiểu sao cô lại bình tĩnh như vậy.
” Vì sao cô để tôi ở lại trên thuyền một mình? Vì sao Luật Hạo Thiên xuất hiện ở trên thuyền?”
Nghiêm Thanh Du cúi đầu trầm mặc trong chốc lát, nói:” Tôi không biết cô đang nói cái gì, ngày hôm qua lúc cô ở trên thuyền ngủ, cho nên chúng tôi đem cô về khách sạn.”
” Cô nói nhảm!” San San nổi giận, cô ta làm sao có thể trợn mắt mà nói dối!
Những việc đó, rõ ràng là chân thật xảy ra, cô nhảy xuống biển, cái loại chết sợ hãi này, cô bị anh dùng dao gọt hoa quả cắt quần áo, tóc anh nhỏ nước……
Hết thảy đều chân thật như vậy, những điều đó chẳng lẽ nào là mơ!
” Cô có đói bụng không? Chúng ta đi ăn một chút gì đi.”
” Thanh Du, cô nhìn tôi, cô phải nói thật với tôi, cô vì sao phải làm như vậy? Luật Hạo Thiên là vị hôn phu của cô, cô như thế nào có thể……”
” Cô muốn ăn cái gì, tôi gọi waiter (phục vụ) đem đồ ăn lên, được rồi, ta làm cho bọn họ đem nơi này đặc sắc đồ ăn giống nhau đưa tới mộ