Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341638
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.
xe dừng lại, cửa xe mở ra, từ bên trong vươn ra một cánh tay, cánh tay kéo cô vào trong xe.
Sau đó xe nhanh chóng rời đi, San San khó khăn mới ngồi vững trên xe, nhìn chăm chú nhìn lên, trong lòng không khỏi vừa tức vừa giận.
” Anh…… Anh muốn làm gì?”
Mặt Luật Hạo Thiên không chút thay đổi vẫn lái xe, không nói một lời nhìn chằm chằm phía trước.
San San cắn răng, chịu đựng không để nước mắt rơi ra.
Từ Hawaii trở về, đây là lần đầu tiên bọn họ tiếp xúc gần gũi, cô cũng lần đầu tiên ở khoảng cách gần gũi nhìn anh.
Cảm giác anh gầy một chút, nhưng khuôn mặt kia vẫn không thay đổi chút nào, bạc môi kia, rõ ràng làm cho cô tức giận, nhưng giờ khắc này lại không tức giận được, nhìn khuôn mặt kia, cô cảm thấy đau lòng, mà hiện tại lại có một loại cảm giác, một loại cảm giác nói không nên lời.
+Bởi vì trong bụng của cô, đã có con của anh.
Nhưng cô không thể nói, cô không biết phải nói như thế nào.
Xe chạy đến khu xây dựng, tiếng động rất lớn, anh xoay người nói với cô, nhưng cô một câu cũng không nghe thấy.
” Anh nói cái gì?” Cô hỏi, lập tức nghĩ đến, chắc anh cũng giống như cô không nghe thấy?
Ánh mắt của anh có chút đỏ lên, nét mặt phi thường đáng sợ.
Cô không dám nhìn anh, quay đầu đi, anh lại vươn tay ôm cô vào trong lòng, điên cuồng mà tàn sát bừa bãi hôn trên mặt cô, trên cổ, trên ngực……
Mà cô đã bị lạc giữa nụ hôn của anh, không biết khi nào, lưng ghế bỗng nhiên ngã xuống, cùng ghế phía sau đụng vào nhau, tạo thành giường lớn.
Bàn tay to của anh xé rách quần áo của cô, cô bỗng nhiên giật mình, anh đang làm cái gì?
Vội đưa tay đẩy anh, nhưng khí lực của anh quá lớn, cô bị đặt ở phía dưới, không thể động đậy.
” Buông!” Cô hô:” Anh không thể như vậy…… Đứa bé…… Anh đừng làm thương đứa bé……”
Nhưng âm thanh ồn ào bên ngoài làm che mất tiếng la của cô, bọn họ đều không nghe được thanh âm của đối phương. Vì thế, ở nơi ồn ào này, San San nhỏ bé ở dưới khủy tay của ác ma không tiếng động khóc.
Dừng lại sau cuộc mây mưa, anh mềm nhẹ ôm lấy thân thể ướt đẫm mồ hôi của cô, cô giơ cánh tay lên, một cái tát vung tới, đánh vào mặt của anh.
Thân hình anh dừng lại một chút, lại tiếp tục ôm cô…… Sửa sang lại quần áo, anh lái xe rời khỏi.
” Anh là tên khốn kiếp!” Cô mắng:” Một câu cũng không em nói, liền khi dễ em, chẳng lẽ trong mắt anh, em thật sự là công cụ dung để phát tiết sao?”
Anh không nói gì, rút ra một điếu thuốc.
Nhìn bộ dạng anh nuốt mây nhả khói, giống như một người ăn sạch sành sanh. Cô nhịn không được trong lòng lại ủy khuấtngười này rốt cuộc làm sao vậy? Anh không bao giờ là Đằng Hải của cô nữa……
Cái người điên này
Edit: Lady
Anh không bao giờ là Đằng Hải của cô nữa……
Nghĩ đến đây, cô đẩy cửa xuống xe.
Anh cũng không ngăn lại, ngồi tại chỗ hút thuốc, lúc cô đi ra vàoi bước, anh liền tắt thuốc xông ra ngoài.
Cô muôn vàn ủy khuất cùng tức giận, anh cư nhiên bị cắn ngược lại , trách cứ cô!
” Thì ra anh không muốn gặp em, vậy vì sao anh còn cầm em không buông?” Nàng khóc, cắn môi nhìn hắn, kia trương lãnh khốc mặt, làm cho nàng hảo tâm hàn!
Anh yên lặng nhìn cô thật lâu, sau đó bỗng nhiên ôm chặt cô.
” Yêu tinh!”
Anh cúi đầu mắng một câu, mà cô đã vô lực phản bác.
Cô từ nhỏ tâm địa thiện lương, cho tới bây giờ cũng không làm tổn thương người khác, nhưng anh lại nói cô là yêu tinh!
Vậy anh là cái gì?
Anh làm cho cô, yêu tinh này không có chỗ dung thân, anh đối yêu tinh này tra tấn, không chỉ có thân thể, mà còn có tâm hồn.
Lúc ở Hawaii, cô cho răng hiểu được anh, biết anh. Nhưng thì ra hết thảy đều do cô tự mình đa tình!
” Luật Hạo Thiên, anh rốt cuộc muốn như thế nào? Hiện tại là anh quấn lấy em, không phải em quấn lấy anh!”
Anh lại trầm mặc một lúc lâu, con ngươi ủ dột lẳng lặng ngóng nhìn cô, buồn bã nói:” Anh thật sự là điên rồi……”
Cô trong lòng đau khổ, em mới là người bị điên, nên mới mang thai con của anh!
Thật lâu sau, anh ôm chặt cô, tại trong ngõ tối này mà điên cuồng hôn cô.
Bạc môi lướt qua hai má, đến bên tai cô, thấp giọng nói:” Rời khỏi Giang Trục Thủy, không được ở cùng một chỗ với hắn!”
Cô quật cường nhíu mày:” Không!”
Anh nắm chặt tay cô:” Em lặp lại lần nữa?”
” Em không phải nô lệ của anh, em không cần phải nghe theo lời của anh!”
” Anh bảo em rời khỏi hắn!” Thanh âm của anh lớn gấp đôi,” Cho hai người thời gian là một tuần để chia tay, một tuần sau, nếu hai người còn gặp nhau, anh sẽ giết hắn!”
Một tuần sau, hết thảy đều như kết cục đã định, Giang Trục Thủy vùng dậy, anh ấy không thể trơ mắt nhìn cô đi theo tên kia chịu khổ!
San San cả kinh:” Anh nói cái gì?”
” Anh nói rất rõ ràng, anh không muốn lặp lại một lần, nhưng anh nói được nhất định làm được!”
” Anh…… Anh điên rồi!”
” Đúng vậy, là em làm cho nổi điên!”
Cô ngơ ngác nhìn anh, anh một chút cũng không có ý đùa giỡn.
” Anh dám đụng vào anh ấy, em đời này cũng không tha thứ cho anh!”
” Vậy chờ xem!” Anh nói