Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341636
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1636 lượt.
ào?”
” Là phòng của anh trai tôi trước kia. “
” Thật xa xỉ.”
” Hiện nay cha tôi cũng hay vào đấy, bởi vì bên trong đấy có rất nhiều tư liệu công ty trước kia. “
” Nga…… Ách?” San San bỗng nhiên mắt sáng lên,” Cô nói, anh trai cô đem tư liệu về nhà?”
” Đúng vậy, anh ấy rất thích làm việc ở nhà. Ngay khi anh ấy một ngày trước gặp chuyện không may, còn ở nơi này làm việc!”
” Tôi có thể…… vào xem được không?”
Thanh Du biến sắc:” Cha tôi không cho người khác đi vào.”
” Như vậy à……” San San nghĩ nói:” Không có sao, tôi đi.”
Nghiêm Thanh Du liền ngăn cô:” Đừng……”
Mâu thuẫn thật lâu, cô cắn răng nói:” Cô muốn vào thì vào đi, không nên ở quá lâu, tôi ở bên ngoài canh chừng cho cô.”
” Được!” San San hưng phấn không thôi, đẩy cửa đi vào.
Nếu có thể tìm được một chút tự liệu của Nghiêm Dĩ chính, có lẽ rất có ích cho vụ án của cha cô.
Đi vào một gian phòng rất lớn, nhìn trên giá sách đầy sách cùng hồ sơ đầy tro bụi, Nghiêm Dĩ Chính này thoạt nhìn là người rất hiếu học cũng là người cẩn thận! Theo những thứ hồ sơ viết chữ Nhật kia có thể nhìn ra được.
Cô càng thêm hưng phấn, có thể hay không từ trong phòng này tìm ra một chút dấu vết gì?
Kéo ngăn tủ dưới bàn, góc tường, phía dưới ghế dựa đều tìm xem……
Di? Vật này thật đáng nghi. Cô phát hiện dưới chân bàn có một tờ giấy trắng bạc.
Trước tiên lấy ra xem! Nghĩ xong, cô liền bắt đầu dùng sức rút tờ giấy kia.
Ách…… Thật chặt……
Dùng sức, lại dùng lực…… Cô ra sức rút ra ngoài, chợt nghe thanh âm ở cửa nói:” Hạo Thiên, chúng ta tiến vào nói đi.”
Sau đó là thanh âm quen thuộc kia:” Nghiêm tiên sinh trước hết mời.”
San San nhất thời sợ tới mức cả người không thể nhúc nhích, ẩn thân ở dưới bàn, nghĩ rằng, anh sao lại đến đây?
Tiếng bước chân của hai người dần dần bước đến gần, tim của cô như muốn nhảy ra.
Không cần, trăm ngàn lần đừng lại đây……
Một đôi chân đi đến sau lưng cái bàn, một bàn tay khoát lên trên lưng ghế, sờ bụi trên mặt, thản nhiên nói:” Nghiêm tiên sinh, người hầu nhà ông thật lười biếng nha!”
” Ha ha, không trách bọn họ, là ta không cho phép bất luận kẻ nào vào.”
” Nga? Chẳng lẽ trong phòng này có bí mật gì sao Nghiêm tiên sinh?”
—————
*****
Ăn sạch sành sanh
” Nga? Chẳng lẽ trong phòng này có bí mật gì sao Ngiêm tiên sinh?”
” Cũng là không phải.” Nghiêm Tu Nhân nói:” Trong phòng đều là tài liệu rất quan trọng của ta, hơn nữa, còn có vật rất quan trọng ở nơi này, không mang đi.”
” Không mang đi?” Luật Hạo Thiên cười nói:” Chẳng lẽ là hồn ma của đại thiếu gia Nghiêm gia?”
” Luật Hạo Thiên, cậu đừng đùa!” Nghiêm Tu Nhân tức giận nói, sắc mặt e ngại nhìn bốn phía, Luật Hạo Thiên cười lớn.
San san ngồi xổm dưới cái bàn, khiếp sợ không thôi, một là khiếp sợ phản ứng của Nghiêm sửa nhân, hắn quả nhiên cùng cái chết của Nghiêm đại thiếu gia có liên quan! Hai là khiếp sợ tiếng cười của Luật Hạo Thiên.
Trong ấn tượng của cô, anh là người bá đạo, người cuồng ngạo, nhưng là người ôn nhu trầm ổn. Cho nên cô chưa bao giờ nghe được tàn sát bừa bãi như vậy, không tưởng tượng ra bộ dáng anh cười là như thế nào .
Cho nên cô rất khiếp sợ, cũng rất khổ sở, cô phát hiện mình cho tới bây giờ đều không thực sự hiểu được anh, nhưng lại tự cho mình hiểu anh.
Thương tâm……
Chợt nghe Nghiêm Tu Nhân nói:” Luật Hạo Thiên, hợp tác của chúng ta rốt cuộc khi nào thì bắt đầu? Ta chờ không kịp!”
Luật Hạo Thiên hừ lạnh một tiếng:” Ông gấp cái gì? Trò chơi vừa mới bắt đầu, lại thiếu kiên nhẫn?”
” Đúng vậy, ta muốn nhìn xem lão già kia khi nào chết! Cậu không thể làm nhanh một chút sao? Hiện tại Lâm Tường cùng lão gia đó đều ra nước ngoài, đúng là cơ hội cho cậu ra tay!”
” Vì bọn họ đều đi ra ngoài, tôi mới càng phải làm việc cẩn thận, cẩn thận khiến cho ……”
” Cậu chuẩn bị bước tiếp theo làm gì?”
” Tôi chuẩn bị……” Luật Hạo Thiên ánh mắt lơ đãng hướng mặt sang chỗ khác, bỗng nhiên ngẩn ra, vào trong vài bước, lúc này vừa vặn chạm mặt San San trốn ở trong góc bàn.
San San nhìn anh, trong ánh mắt chứa rất nhiều điều không nói nên lời, khiếp sợ, sợ hãi, bối rối……
Anh cũng đang nhìn cô, trong ánh mắt tràn ngập khiếp sợ, quẫn bách, tuyệt vọng.
Nghiêm Tu Nhân vẫn còn lãi nhải hỏi:” Cậu rốt cuộc chuẩn bị như thế nào?”
Luật Hạo Thiên ngẩng đầu, lạnh lùng nói:” Hôm nay tôi không muốn nói chuyện này.”
” Vì sao?”
” Không vì điều gì.” Anh nói xong lại nhìn Tiết San San, xoay người ra thư phòng. Nghiêm Tu Nhân cũng theo đi ra ngoài:” Cậu hôm nay làm sao vậy? Ta muốn đem tư liệu của Nghiêm thị đưa cho cậu xem……”
” Lần khác đi.” Anh sải bước ra ngoài.
San San trốn ở dưới bàn, vẫn nghe tiếng bước chân đã đi xa, lúc này mới bước ra, nhìn tờ giấy trong tay, phía dưới viết mấy chữ rất nhỏ: Tố Tâm, San San.
Điều làm cho cô kinh ngạc là, phía sau là tên của cô!
Hai chữ phía trước là có ý gì?
Tố Tâm, Tố Tâm, giống như tên của một người……
Rời khỏi Nghiêm gia, cô tâm tư lo lắng đi ở trên đường, bỗng nhiên một chiếc xe BMW màu đen chạy như bay qua cô, chiếc