Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng
Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1789 lượt.
xong lạnh lùng xoay người, mở cửa xe, nhìn cô, dùng giọng ra lệnh nói:” Lên xe!”
Cô quay đầu lại:” Cám ơn, em có thể tự mình trở về.”
” Lên xe.” Anh lặp lại một lần nữa, lần này bá đạo không chấp nhận từ chối.
Dọc theo đường đi, hai người đều im lặng không nói. Mang cô đến trước cửa Lâm gia, cô đẩy cửa xuống xe, quay đầu nhìn anh.
” Luật Hạo Thiên, cho dù anh là Đằng Hải, cho dù anh đã cứu em, cho dù chúng ta từng sống nương tựa lẫn nhau. Những gì em nợ anh cũng đã trả, sau này không nên tìm em, ta không nên gặp nhau, em cũng sẽ từ trong đáy lòng mình để quwn anh!”
Cô nói xong xoay người bước đi, cũng không quay đầu lại.
Anh nhìn bóng dáng của cô, trong lòng hô: San San, trở lại, trở lại! Nhưng chỉ có thể nói ở trong lòng.
San San, tại sao em lại tuyệt tình như vậy?
Anh bỗng nhiên hô to:” Em nhớ kĩ lời anh, anh nói được làm được, anh thật sự sẽ giết hắn!”
Nhưng San san cũng không dừng lại, thậm chí cũng không quay đầu nhìn anh.
Bỗng nhiên ngực một trận đau nhức, anh cúi đầu, nhưng lại nôn ra một ngụm máu tươi!
Anh vừa rồi đối cô như vậy! Anh lại chọc cô tức giận!
Vì sao mỗi lần đối mặt với cô, anh không thể khống chế cảm xúc của chính mình? Anh làm tất cả đều là sai! Nói những lời này đều sai! Anh rốt cuộc làm sao vậy……
Khi anh nhìn thấy cô trốn ở dưới bàn, khi anh nhìn thấy ánh mắt hắc bạch phân minh nhìn lại anh, nội tâm của anh tràn ngập sợ hãi.
Anh phải sợ cô biết bí mật của anh, loại chuyện xấu này, anh tình nguyện chính mình nói cho cô biết, cũng không muốn cô tự mình phát hiện. Anh sợ cô nhìn anh với ánh mắt thất vọng, ánh mắt chất vấn …. Vì thế, anh tình nguyện ở lòng của cô vĩnh viễn là tên ác ma.
Anh lái xe rời khỏi Lâm gia, trên trời bắt đầu mưa, mưa dừng trên cửa kính xe, có cần gạt nước. Nhưng ở trong lòng hắn, lại không chỗ để trốn.
Giữa màn mưa, bỗng nhiên một chiếc xe màu đen theo lối rẽ chạy đến, anh dồn sức đánh tay lái, chỉ nghe” Phanh” một tiếng, anh chậm rãi ngã xuống trên tay lái , máu tươi theo trán chảy xuống……
San San ngã vào trên giường, ôm gối mà khóc. Cô không bao giờ sẽ đối với anh có hy vọng nữa, đứa bé trong bụng cô, cô sẽ tự mình nuôi lớn, cho dù không có cha, cô cũng biết! Nhưng cô cũng sẽ không làm liên lụy đến người khác!
Bởi vì lòng của cô, đã chết.
*****
Tai nạn xe cộ
Buổi sáng, đang mê man ngủ bỗng nhiên nhận được điện thoại, nói lão gia tử giữa trưa hôm nay trở về gấp.
Lão gia tử sở dĩ vội vã trở về, bởi vì Lâm gia hiện tại như rắn mất đầu. Lâm Tường đi Pháp, mà Luật Hạo Thiên, cũng là ngày hôm qua bị tai nạn xe cộ.
Tai nạn xe cộ!
San San sợ ngây người, sau một lúc lâu nói không ra lời.
Anh sạo lại bị tai nạn xe cộ…… Tại sao, vào lúc này, lúc cô đã hoàn toàn buông tay anh……
Trong đầu cô hoãn loạn, rất loạn rất loạn……
Ra khỏi phòng, lại nhìn thấy Lâm Tư Tư ôm một bọc nhỏ muốn đi ra ngoài.
” Tư Tư, cô đi đâu vậy?”
” Không cần cô quản!”
” Tư Tư, lão gia đã phân phó, cô không thể tùy tiện đi ra ngoài!” San San phủ thêm quần áo tùy ý ngồi vào trong xe.
” Cô đừng đi theo tôi!”
” Tôi là vệ sĩ của cô, tôi có trách nhiệm đi theo cô!”
Lâm Tư Tư không tình nguyện làm tài xế, đến bệnh viện.
San San trầm mặc, cô ấy muốn đi thăm Luật Hạo Thiên.
Như vậy mình cũng phải đi theo sao? Lòng của cô đã đủ thống khổ rồi……
Nhưng mà xe lại càng không ngừng chạy về phía trước, thẳng đến cửa bệnh viện dừng lại, nhìn Lâm Tư Tư chạy như điên xuống xe, chạy vào bệnh viện, cô mờ mịt xuống xe, đi lại khó khăn bước theo……
Mùi khử trùng làm cho cô choáng váng, trong dạ dày một trận lục lọi, cô suýt chút nữa nôn ra.
Đỡ lấy bước đến cửa phòng màu trắng, nhìn Lâm Tư Tư chạy vào phòng bệnh, trên chiếc giường trắng kia, lẳng lặng nam nhân kia, làm cho cô trong nháy mắt cảm thấy tái nhợt!
Anh cứ như vậy lẳng lặng nằm, nhắm chặt hai mắt. Trên đầu quấn lấy băng vải, vết máu mơ hồ chảy ra, hai tay cùng toàn thân đều buộc đầy băng gạc……
Lâm Tư Tư nhào vào trên người anh mà khóc:” Anh Hạo thiên, anh làm sao vậy? Anh tỉnh lại đi? Là ai đụng phải anh? Em đi tìm hắn tính sổ…… Ô ô……”
San San ôm ngực…… Tại sao, nơi đó sao lại đau như vậy.
Kéo bác sĩ lại:” Xin hỏi, bệnh nhân hiện tại như thế nào?”
Cô cố gắng làm cho thanh âm của mình không run rẩy, nhưng nôi tâm run rẩy đã bán đứng cô.
” Bệnh nhân trên người xương gãy nhiều chỗ, nội tạng xuất huyết.” Bác sĩ nói:” Nhưng đó không phải là vết thương chí mạng, trí mạng là đầu của bệnh nhân bị thương nặng.”
” Đầu? “
” Đúng vậy, trong đầu của bệnh nhân thần kinh đều bị thương nặng, nếu trong khoảng thời gian ngắn không thể tỉnh lại, não có thể sẽ bị tê liệt hoặc tử vong.”
” Cái gì?” San San cả kinh nói:” Tại sao có thể như vậy?…… Vậy anh ấy hôn mê đã bao lâu.”
” Đã mười lăm giờ, nếu trong vòng bảy mươi hai giờ không thể tỉnh lại, người này sẽ không sống nổi.” Bác sĩ thở dài:” Chúng tôi đã cố hết sức……”
San San trong đầu thoáng nổ tung, ong ong nghĩ, cái gì cũng không nghe thấy.
Sống không nổi, sống không nổi……
Lúc ngh