Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342191
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2191 lượt.
c hơn cả hắn ấy. Ta lòng đầy oán hận cắn cắn môi dưới, hắn cúi đầu ngậm chặt môi ta, nhẹ nhàng mút, liếm, cắn, nửa đùa, nửa ghẹo nói: "Mai lại không phải lâm triều."
Trong lúc nói, khuy móc áo đã cởi xong hết, tay phải hắn nâng gáy ta lên một chút, kéo trọn cả đám áo khoác ra, ném xuống dưới giường.
Cảm nhận được động tác của hắn dừng một chút, ta mở ta mắt, nhìn thấy ánh mắt hắn dừng ở cẳng chân ta, từ đó nhìn lại, ta cũng thấy được, vết tích bị trường kiếm sượt qua.
Ta vừa định giải thích một chút, hắn liền che miệng ta lại, ngẩng đầu nhìn ta, nhếch khóe môi nói: "Không nói, chỉ làm." Dứt lời, đầu gối đặt giữa hai chân ta, chỗ đó vốn đã có vết rách, dùng sức kéo một cái, "xoẹt" một tiếng, áo trong nhất thời biến thành dẻ rách, lại bị kéo thêm hai phát nữa, áo quần trên người hoàn toàn rơi xuống, chỉ còn một lớp nội y gần như trong suốt, và một cái yếm màu đỏ ánh kim như ẩn như hiện sau lớp nội y.
"cọc cọc, cọc cọc..."
Một cái bình sứ nhỏ vì động tác vừa rồi của hắn mà rơi ra, dừng lại cạnh tay trái của ta, ta cúi đầu, vừa nhìn thấy, nhất thời lúng ta lúng túng.
Đấy là thuốc trợ hứng của Ngũ cha, dựa vào hiểu biết nhiều năm của ta về Ngũ cha, đây không phải là "Xuân phong nhất độ hoa khai tảo", mà là "Hoa khai nhị độ tu tẫn hoan" (*). Chỉ nghe tên thôi cũng biết là thuốc gì rồi.
(*) Hiểu biết về tên xuân dược của mình có hạn, chỉ biết tình cảm trai gái đã chín muồi thì gọi là xuân phong nhất độ, còn tên hai loại thuốc này theo ngu ý của mình là "Một trận gió xuân, hoa nở sớm" và "Hoa nở lần hai, khoái lạc đến tận cùng." Chậc chậc, có ai có hiểu biết về lĩnh vực này không? Mình xin được chỉ giáo. :P
Thuốc này mẫu thân cũng từng nói, nếu dùng rồi, lần đầu tiên sẽ không đau như vậy nữa, chỉ có điều bà không biết, ta sớm đã trải qua trận đau ấy rồi. Dường như nếu không đau một lần như thế, lại cũng cảm thấy không được trọn vẹn.
Ta không dám nhìn vẻ mặt Bùi Tranh, hạ mắt nhìn chằm chằm vết rượu còn lưu lại trước ngực hắn: "Cái đó ... muốn dùng không..."
Tay áo hắn vung lên, quét cái chai lăn vào trong góc, thản nhiên cười nói: "Dùng không nổi đâu."
Nghe giọng hắn, ta hơi ngẩn người, chưa kịp nghĩ ngợi tử tế, có lời liền nói ra miệng: "Chàng không phải là bị thương, hay bị bệnh chứ?"
Hắn đưa tay tự kéo hai bên cổ áo mình xuống, vạt áo trước bung ra, cúi đầu nhìn ta cười nói: "Ta đâu có bị thương, hay là nàng tự tay kiểm tra một chút?"
Ta không khỏi hoài nghi rượu kia sớm đã có người bỏ thuốc, nếu không sao hắn có thể như thế này, đầu mày khóe mắt, lộ vẻ phong tình mị hoặc đến khuynh đảo chúng sinh.
Quần áo của Phượng quân, vì sao cởi ra còn nhanh hơn quần áo của quả nhân nữa ...
Phần thân trên trần trụi cường tráng của hắn chẳng có chút sẹo nào, ta ấp úng nói: "Ta ... Ta đi thổi tắt nến đã!" Nói xong xoay người muốn chạy trốn.
Hắn giữ cánh tay ta lại, lại ấn ta ngã lên giường. Ta quay lưng về phía hắn, cảm nhận được từ trên lưng truyền đến sức nặng cùng nhiệt độ, cả người cứng ngắc đến không thể hít thở.
"Đêm động phòng, không thể thổi tắt nến." Tay hắn vén lên một lọn tóc, giọng khàn khàn nói: "Hơn nữa, ta muốn nhìn rõ nàng ... từng chỗ từng chỗ một."
Trong nháy mắt, ngàn vạn pháo hoa bừng cháy trong đầu.
Răng hắn cắn một cái, kéo nút buộc yếm sau cổ ta xuống, tay phải vuốt ve quanh eo ta, trườn từ bụng dưới mà lên, chạm tới ngực ta, khẽ xoa nắn. Hơi thở nóng hổi phả lên gáy ta, những nụ hôn ẩm ướt, nóng bỏng trượt một đường xuống phía dưới. Lưng mẫn cảm không thể chịu nổi cảm giác tê dại mà môi lưỡi hắn mang tới, ta cắn chặt tấm chăn, nức nở một tiếng cong người lại, sau lưng căng cứng.
Hắn kéo hết đám nội y vướng víu, môi lưỡi dao động trên chỗ xương cụt của ta, hai tay ta nắm chặt tấm chăn, kìm lòng không được mà run rẩy, hai đầu gối như nhũn ra, không tụ nổi một chút sức lực nào.
"Đừng ... Đừng đụng vào chỗ đó..." Ta há miệng thở hổn hển, eo ngọ nguậy, cố gắng muốn tránh khỏi hắn, nhưng cuối cùng vẫn phí công.
Ta kẹp chặt hai chân, lại bị hắn dễ dàng xâm nhập, tay phải vuốt ve mặt trong đùi, cố ý khơi dậy điểm mẫn cảm này.
Nước mắt tràn ra khỏi khóe mắt, ta rốt cuộc cũng tìm được cơ hội trở mình đối diện hắn, nhấc chân đá về phía hắn, thở hổn hển nói: "Không phải như thế..."
Bùi Tranh né cái đạp của ta, thuận tay bắt lấy gót chân ta, cúi mình về phía trước, xâm nhập vào giữa hai chân ta, chân phải bị hắn nâng tới dựa trên đầu vai. Hắn cúi người nhìn ta, trong hai tròng mắt sâu thẳm cuồn cuộn tình, dục.
"Thế sao ..." Hắn ung dung cười nói, "Vậy nàng muốn như thế nào..."
Không phải bất lực bị hắn ôm mà trêu chọc, đùa giỡn như vậy, ta cắn môi, nói: "Ta muốn ở bên trên."
Hắn quay mặt đi cười khẽ, coi như còn cho ta tí thể diện mà không đành lòng cười nhạo, đưa tay xoa xoa đầu ta, không có hảo ý, nói: "Nửa đêm về sáng, nếu nàng còn sức lực, cho nàng ở bên trên."
"Nửa đêm về sáng cái gì ..." Ta mờ mịt nhìn hắn.
Không phải một lần là xong sao?
"Chắc nàng không nghĩ , một đêm nay, ta cũng chỉ muốn nàng một lần thôi đấy chứ? Ph