Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342259
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2259 lượt.
chút. "Vậy mẫu thân sao lại không có vẻ ghen tị?"
"Nàng chưa từng nghe qua câu này sao?" Bùi Tranh nhởn nhơ nghịch tóc ta, "Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hứng thú...."
Ta trầm mặc một lát, cảm thấy loại tục ngữ thấp kém trên phố này để Bùi Tranh nói lại có cảm giác thực quỷ dị.
"Còn một chuyện nữa!" Ta đẩy cái tay hạnh kiểm xấu của hắn ra, tiếp tục nêu nghi vấn, "A Tự cho ngươi uống thuốc gì? Hôm đó, ta tới phủ thừa tướng, ngươi kỳ quái mà nhiễm phong hàn, có phải do A Tự ra tay không?"
Cằm Bùi Tranh gác trên vai ta, càng ôm càng chặt, ta dường như có thể nghe thấy nhịp tim trầm ổn truyền lại từ trong ngực hắn. « Đậu Đậu, nàng là đang quan tâm ta sao? »
« Ta, ta ..." Đầu lưỡi ta líu lại, đẩy hắn ra một chút mới có thể tỉnh táo mà nói chuyện. Ta nuốt nước miếng, vẫn cảm thấy 2 má nóng lên như cũ, thấp giọng nói: "Ta chỉ là tò mò, tùy tiện hỏi thôi ...."
Thật sự không nghĩ ra là A Tự cho Bùi Tranh uống cái gì, y thuật Bùi Tranh mặc dù không bằng Ngũ cha, nhưng cũng tính là cao rồi, "Thuốc của A Tự, ngươi hẳn là giải được chứ?"
Bùi Tranh quay đầu đi, thoáng nghĩ, nhẹ giọng đáp: "Trước mắt chưa giải được, nhưng sẽ cố gắng hết sức."
Nhị cha nói thật đúng, đến từ đâu, về đó đi, đừng đến làm rối loạn tâm thần của ta nữa!
Ta thở phì phì chạy đi, mẫu thân thấy, kinh ngạc nói: "Đậu Đậu, mặt con làm sao lại hồng như vậy?"
Ta chưa kịp nghĩ đã trả lời một câu: "Ai cho người kêu nhi thần là Đậu Đỏ!"
Mẫu thân chống má trầm tư : « Nói có lý. Vốn nhũ danh của con nên là Giới Sắc, con à, sắc không thể không giới (cảnh giác, cai, bỏ) a ! Nam nhân là dễ gạt người, nhất là nam nhân tuấn tú, lừa con sinh con cái cho hắn, đau đến chết đi sống lại, biết vậy đã chẳng làm ..."
« Vậy sao người lại sinh A Tự?" Ta liếc bà đánh giá một cái.
"Giới không được sắc, lại giới không được tình, ta sống nên .... » Mẫu thân bắt đầu lan man rồi, phụ quân bất đắc dĩ cười, kéo bà đi.
Lúc mẫu thân sinh A Tự ta cũng ở bên ngoài nghe ngóng, thấy các vị phụ thân hồi hộp, sợ là quốc sự nguy cấp cũng chưa từng khẩn trương như vậy. Mẫu thân ở trong tẩm cung gào khan cả giọng, Nhị cha sai Liên cô tới đưa ta đi, ta nắm chặt lấy góc áo Nhị cha không chịu buông, cuối cùng ông cũng thỏa hiệp, ôm ta ngồi trên đùi ông, bịt chặt hai lỗ tai ta.
Mẫu thân là người sợ đau như vậy, bị kim đâm một chút cũng gào to đến nửa ngày, thế nhưng có thể chịu đựng đau đớn mấy canh giờ mà sinh ra A Tự – tuy rằng trong mấy canh giờ này, bà đem tất cả nam nhân trên đời mắng luân phiên tới vài lần.
Ta cũng sẽ vì Bùi Tranh mà sinh con sao?
Một ý niệm như vậy xuất hiện trong đầu, khiến nhịp tim ta rối loạn.
Chẳng bao lâu sau, trong cái ảo tưởng về tương lai của ta, sẽ chỉ có tên của một người khác thôi sao ....
Ngũ cha chẩn trị giúp Tô Quân một chút, lại xem xét ta tỉ mỉ một hồi, ta vốn chỉ bị kinh động một chút, ông xác định so với lần trước gặp ông, ta béo thêm 3 lạng thịt, bấy giờ mới nở một nụ cười hài lòng. Ngũ cha vốn có cách dưỡng sinh bảo trì nhan sắc, vốn đã tuấn mỹ như yêu (nghiệt), nay lại có xu hướng phản lão hoàn đồng, rõ ràng đã đến trung niên, lại trẻ trung khiến ta kêu không nổi một tiếng "cha".
« Ngũ cha ... con có chút việc muốn nói với Tô Quân..." Ta nài nỉ.
Ngũ cha xoa xoa tay, nhẹ giọng nói: "Được, nói nhanh chút, vết thương của nó cũng hồi phục nhiều rồi, nói chuyện xong cho người đưa nó hồi phủ đi."
Ta hiểu rồi, Ngũ cha chắc cũng là ghen tị.
Tô Quân đã thay xong quần áo, có chút đăm chiêu nhìn tay phải mình, ngay cả ta bước vào cũng không cảm thấy.
"Tô ngự sử ? » Ta ho nhẹ hai tiếng, chàng bấy giờ mới hồi phục tinh thần, từ từ hành lễ.
Ta mỉm cười, nâng tay miễn lễ : « Nghe nói vết thương của khanh cũng đỡ nhiều rồi, ngày mai có thể hồi phủ. Quả nhân tới đây là có chuyện muốn báo trước cho khanh biết."
Tô Quân gật đầu nói : « Bệ hạ, xin cứ nói."
« Vụ án cháy kia, Dị Đạo Lâm đã điều tra rõ, Tô ngự sử xác thực là vô tội. Việc này tuy là ngoài ý muốn, nhưng bởi vì có người dính dáng bên trong. Hồng Lư tự chọn mua pháo chất lượng kém, khiến cho lửa lan rộng, khó dập tắt, tổn hại nghiêm trọng, tội này khó tránh."
Tô Quân vẫn trầm mặc như trước, ta cứ tưởng chàng không còn gì để nói, nhìn kỹ ánh mắt chàng, mới phát hiện vẻ mặt chàng hoảng hốt, có lẽ căn bản không có nghe được ta nói gì.
"Tô ngự sử, Tô ngự sử ? » Ta nâng tay huơ huơ trước mắt chàng, "Tô Hoán Khanh?"
Bả vai chàng hơi chấn động, giương mắt lên nhìn ta.
"Tô ngự sử, khanh đang nghĩ gì vậy, nghĩ đến xuất thần như vậy ? » Ta tò mò nhìn chàng, « Lời quả nhân vừa nói, khanh có nghe thấy không?"
« Bệ hạ nói, người của Hồng Lư tự ỷ quyền mưu tư lợi, chọn mua pháo hoa chất lượng thấp, tội này khó tránh .... » Tô Quân chậm rãi thuật lại một lần, sau đó cười nhẹ, "người của Hồng Lư tự có quan hệ như thế nào với vi thần, trong lòng bệ hạ hiểu rõ. Bọn họ tư lợi khiến bệ hạ bị thương, tội không thể tha, bệ hạ cứ trừng phạt, vi thần tuyệt không oán hận