Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342263
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2263 lượt.
ù vù bên tai, ta miễn cưỡng mở mắt nhìn lên trên, chị thấy môi Bùi Tranh mím chặt, không nhếch lên – tựa tiếu phi tiếu như thường ngày.
Phía sau đã chẳng còn ai đuổi theo, tốc độ chúng ta cũng dần chậm lại, đã có thể nghe thấy tiếng nước sông chảy ào ạt.
"Còn nhìn được nữa à!" Bùi Tranh trầm giọng quát lớn, dư quang nơi khóe mắt quét qua mặt ta, trong mắt kia là ý khiển trách nghiêm túc chẳng phải nghi ngờ, "Đao kiếm không có mắt, cho dù những người đó không dám giết nàng, chính nàng hoảng sợ không cẩn thận đụng vào lưỡi kiếm thì làm sao? Vừa rồi con ngựa kia giật mình chạy như điên, nếu không có ta đúng lúc đỡ được nàng, ngã từ trên xe xuống, chí sợ nàng cũng phải nằm liệt giường 10 ngày nửa tháng!"
Ta không dám lên tiếng, cúi đầu lầm lũi, mặt chôn ở ngực hắn, không dám nhìn hắn.
Hắn ghìm ngựa bên bờ sông, tay phải nhẹ nhàng xoa hai má ta, bất đắc dĩ thở dài, dịu giọng hỏi: "Thực đã dọa nàng sao?"
Ta rầu rĩ hừ một tiếng, trong lòng cũng có chút mất mát.
Rốt cuộc mọi chuyện không được như kế hoạch hoàn hảo ta đã suy tính, thiếu mất một Tô Quân, Dị Đạo Lâm sẽ thêm một phần phiền phức.
Bùi Tranh tự mình xuống ngựa, hai tay đỡ trên lưng ta, ta xuống đất rồi mà lòng vẫn còn kinh hoảng, Bùi Tranh vén lại mấy sợi tóc ta bị gió thổi loạn, đầu ngón tay hơi lạnh chọc chọc nhẹ trên mặt ta một chút, nửa cười nửa giận nói: "Nàng quanh co vòng vèo như vậy, là muốn ép ta tới chỗ này sao?"
Trong kế hoạch của ta, có 3 người, nhưng hắn tới nhanh quá, phá hỏng kế hoạch ban đầu của ta, nay lại chỉ còn một mình hắn .... Thôi, cũng đủ, cũng đủ.
Ta vòng tay lên cổ hắn, khẽ cười nói: "Mẫu thân bỏ mặc giang sơn khiến ta mệt mỏi lâu như vậy, bây giờ ta mặc kệ bỏ nó lại cho bà, tự chúng ta tiêu dao khoái hoạt, ngươi nói được không?"
Vẻ mặt Bùi Tranh xưa nay khó thấy vẻ kinh ngạc như thế này, đồng tử co rụt lại, dị quang trong đáy mắt lưu chuyển, như đang suy đoán ta có chủ ý gì.
Ta sáp lại hôn lên cánh môi hắn, thì thầm lặp lại :"Được không..."
Ta nghe thấy tiếng tim hắn đập dồn dập, cũng nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp.
Không cần thể diện – bốn chữ này, nói thì dễ, làm lại khó.
Ta vốn nghĩ ra vô số cách lừa hắn đi theo ta, cuối cùng lại dùng cách trực tiếp này, không phải là lừa, là dụ.
Chân tướng vụ án tào ngân thiếu hụt ra sao, ta căn bản không quan tâm, ta hao tâm tốn sức cũng chẳng qua là muốn đưa hắn rời xa khỏi đế đô, nửa là vì chuyện công, nửa vì tư tình. Việc công đã có Dị Đạo Lâm thay ta ra tay, về phần tư tình ....
Liên cô nói hắn thích ta, biểu cữu cũng thế.
Mẫu thân nói chí nguyện của hắn là ta, A Tự nói hắn đối với ta không có hảo ý.
Hắn từng toàn tâm phò trợ ta, cũng từng lừa ta, dụ dỗ ta, khiêu khích ta khắp nơi,lúc nào cũng đeo một bộ mặt nạ tươi cười, khiến người ta không phân biệt khi nào là chân tình, khi nào giả ý. Hắn ở bên ta rất nhiều năm, ta cũng chưa từng thực sự hiểu hắn, nếu không có mẫu thân nhắc đến, ta làm sao có thể nhớ rằng hồi mình còn bé từng nói những lời hùng
hồn như vậy.
Cách ngày đại hôn còn có nửa tháng, trong nửa tháng này, không nhắc tới âm mưu, không bàn tới chuyện công, chỉ hỏi phong nguyệt. (chuyện tình yêu nam nữ)
Hắn nhấc tay khẽ sờ sờ cánh môi bị ta hôn, ý cười ở khóe miệng nở rộ.
"Đậu Đậu, đây đã không đếm nổi là lần thứ mấy nàng chủ động hôn ta..." Hắn mỉm cười nhìn ta, "Những lúc như thế này, bất luận nàng nói cái gì, ta đều sẽ bằng lòng. Có điều ta thiện ý nhắc nhở nàng một chút, lúc trước ta đã nói với nàng một câu lần cuối cùng ..." Hắn đột nhiên cúi mình, gần như dán lên chóp mũi ta, giọng nói trầm thấp như mang hơi men mê hoặc: "Nàng đã chuẩn bị tâm lý chưa? Hả?"
Ta đương nhiên là đã chuẩn bị tâm lý tốt, còn hắn lại dường như chưa .
Khi hắn nhìn thấy chiếc thuyền nhỏ ta đã chuẩn bị, sắc mặt nhất thời khẽ biến.
Thuyền này nói nhỏ không nhỏ, bảo lớn không lớn, cao hai tầng, trái phải có 4 gian phòng, trước sau hai sàn, ta thuê hai thuyền phu, hai kẻ hạ nhân, nói thực, ở trong thâm cung nhiều năm như vậy, không có ai hầu hạ ta thực không quen.
Ta nhảy lên sàn thuyền, quay lại nhìn Bùi Tranh, ánh mắt hắn vẫn có chút rối rắm, ngẩng đầu nhìn ta: "Không phải nàng thích thúc ngựa hành tẩu giang hồ sao?"
Ta ngạc nhiên: "Đi thuyền du ngoạn giang hồ không được sao? Chẳng lẽ..." Ta cao thấp đánh giá hắn, cười trộm nói, "Chẳng lẽ Bùi tướng văn võ song toàn, không gì không làm được, thế mà lại không dám ngồi thuyền sao?"
Bùi Tranh cười : "Có gì không dám?" Lập tức nhún chân, một bước tới bên cạnh ta, ta tinh tế đánh giá hắn một lúc, cảm thấy vẻ mặt thản nhiên này của hắn không phải là giả bộ, hoặc là giả rất thành công ...
Thuyền phu cũng lên thuyền, dẫn con ngựa kia lên thuyền, ta chỉ vào con ngựa nói: "Tranh Nhi, con ngựa lên thuyền cũng không do do dự dự như ngươi."
Bả vai hắn chấn động, cúi đầu không dám tin nhìn ta: "Nàng gọi ta là gì?"
Mặt ta hơi nóng lên, thấp giọng nói: "Ngươi không phải cũng theo phụ thân ta gọi ta là