Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quả Nhân Có Bệnh

Quả Nhân Có Bệnh

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342246

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2246 lượt.

Ta quay đầu lại nói: "Tô ngự sử, để Bùi Sanh dẫn đường cho ngài."
Chàng im lặng theo sau ta, ta nhẹ nhàng nói: "Bùi Sanh đi theo bệ hạ rất nhiều năm, tự nghĩ cũng có thể hiểu vài phần tâm tư bệ hạ. Bệ hạ là người lòng dạ hẹp hòi, việc không thể nào chịu nổi nhất chỉ có hai chuyện: một là người khác đối tốt với người, một là người khác đối với người không tốt. Ai lấy chân tình đối đãi người, người cũng thật lòng đối lại, nếu có kẻ có lòng lợi dụng, lừa gạt, phản bội ..." Ta dừng lại một chút, đẩy cửa ra, quay đầu nhìn chàng, nhẹ giọng hỏi lại: "Tô ngự sử nghĩ xem, người như vậy, dựa vào cái gì mà muốn chân tình của bệ hạ?"
Chàng rủ mi không nói.
Ta mỉm cười nói: "Tô ngự sử đương nhiên không phải người như vậy. Ngài đi đường vật vả, sớm nghỉ ngơi đi." Dứt lời định xoay người rời đi.
Tô Quân bỗng nhiên giữ chặt cổ tay ta, ta quay đầu nhìn chàng, bắt gặp đôi mắt đen láy, đáy mắt đầy nỗi xót xa : "Đôi khi, lừa gạt không hẳn đã là phản bội; phản bội, cũng chưa chắc phải lừa gạt."
"Cho nên bệ hạ cũng bằng lòng cho người ta một cơ hội, xem hắn chứng minh mình trong sạch như thế nào. Người không ai hoàn hảo, đều có tư tâm, vì danh vì lợi, người làm quan cũng vậy." Ta nhẹ giãy khỏi tay chàng, "Ai cũng có thể thay đổi, Tô ngự sử, đạo lý này ta cũng biết, những người khiến ta thực sự hiểu được, là ngài."
Ta cố quay mặt đi, không muốn lại nhìn thấy vẻ mặt chàng, sợ chính mình sẽ đau lòng, tâm sẽ loạn.
Chàng nếu vẫn là Hoán Khanh, thật tốt biết bao. Chẳng chứa chút tạp niệm mà đối tốt với ta, rất tốt với ta, chỉ bởi ta là Tương Tư, chứ không phải bởi thân phận địa vị của ta.
Không có lợi dụng, không có lừa gạt.
Trên triều đình, có thể không có thần tử thuần phác, thậm chí ta có thể dễ dàng tha thứ việc bọn họ lấy quyền mưu tư, chỉ cần họ giữ vững cương vị, làm tốt bổn phận của mình là được.
Nhưng người bên cạnh ta, sẽ không thể có chuyện dễ dàng tha thứ như vậy.
Hoán Khanh, là chàng khiến ta thất vọng trước, đừng dùng ánh mắt như thế nhìn ta, ta đã tự nói với chính mình, sẽ không lại đau lòng, tâm sẽ không loạn nữa.
– Đôi khi, lừa gạt không hẳn đã là phản bội, phản bội, cũng không nhất thiết phải lừa gạt.
Lời chàng, là ám chỉ Bùi Tranh sao?
Bùi Tranh sẽ phản bội ta sao ?
Ta đối với hắn, luôn không dám đặt nhiều tín nhiệm và tình cảm, chỉ sợ, một ngày kia, chịu tổn thương còn sâu hơn lúc trước.
Quả nhân có cả thiên hạ, lại vẫn không chiếm nổi một trái tim chân thành.
Có đôi lúc, cái cuộc đời này khiến người ta buồn bực chỉ muốn ngủ một giấc thật dài không tỉnh lại nữa.
Trong lúc dùng bữa tối, Lưu Lăng hỏi Bùi Tranh chuyện đón linh vị, lại hỏi bao giờ thì về đế đô.
Bùi Tranh mỉm cười đáp: "Linh vị sớm đã có người hộ tống về đế đô, việc ở nơi này cũng đã giải quyết xong, định là ngày mai sẽ khởi hành hồi đế đô."
Lưu Lăng gật đầu cười nói: "Bùi tướng là trụ cột quốc gia, triều đình một ngày không thể thiếu Bùi tướng, theo lý nên nhanh chóng trở về."






Lòng ta muốn nói, Bùi Tranh dù có về đế đô, cũng là để chờ được gả đi mà thôi, về sớm về muộn cũng chả có gì khác biệt. Nhưng Lưu Lăng nói lời này vào lúc này lại là có ý đồ khác, rõ ràng là đang xỏ xiên Tô Quân, cũng may là chàng cũng không thèm để bụng. Lưu Lăng vừa đến tuổi cập kê đã bị Tô Quân cự hôn, quan hệ giữa Nam Hoài Vương và quốc sư vì thế mà xấu đi là chuyện người đời ai ai cũng biết, nàng ta cũng chả buồn giả bộ ?
Lưu Lăng lại nói: "Nếu cùng đường, hay là nhị vị về cùng ta bằng đường thủy như trước?"
Những lời này, rõ ràng là gạt hẳn Tô Quân ra ngoài.
Ta quay đầu hỏi Tô Quân, "Tô ngự sử bao giờ thì quay lại đế đô?."
Tô Quân đặt chén trà xuống, đáp lời ta: "Cũng trong một hai ngày tới."
Ta hơi ngẩng đầu chăm chú nhìn chàng một lúc lâu, mới nhẹ nhàng gật đầu nói: "Cũng được."
Trấn Bằng Lai không thể so với đế đô về độ phồn hoa, nhưng chợ đêm nơi này cũng có khá nhiều thứ thú vị, ta có chút lơ đãng vừa đi vừa thăm thú, bỗng nhiên cánh tay bị siết chặt, bị Tô Quân kéo sang bên cạnh, ta lảo đảo hai bước, nhìn thấy có người chạy qua ngay sát cạnh ta, suýt chút đã quệt vào cánh tay ta.
Tô Quân cúi đầu nói với ta: "Nơi này người đến người đi, đi đường chú ý một chút."
Ta quay đầu nhìn thoáng qua năm ngón tay mảnh khảnh đang giữ cánh tay ta, khẽ tránh một chút, thản nhiên nói: "Đa tạ Tô ngự sử."
Đáy mắt chàng thoáng chốc hiện lên một tia thất vọng, chầm chậm thu tay về, năm ngón tay khẽ động, từ từ nắm chặt, buông thõng bên người.
Hai tay ta khẽ rúc vào trong tay áo, âm thầm nắm chặt lại, móng tay khẽ đâm vào lòng bàn tay, từng chỗ, từng chỗ đau đớn như kim châm.
Còn nhớ tết nguyên tiêu năm nào, mẫu thân còn bận ở cùng các vị phụ thân, ta giả dạng nam nhi, lấy trộm lệnh bài của mẫu thân, nghênh ngang ra khỏi cửa cung, ở cửa sau phủ quốc sư cầm đá ném, không cẩn thận ném phải con chó trông cửa dữ tợn, bị chó đuổi phải leo lên cậy, run cầm cập ôm thân cây, nước mắt như mưa, rát họng kêu: "Hoán Khanh, Hoán Khanh, cứu


Polaroid