Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342244
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2244 lượt.
hắn, hai tay ôm chặt thắt lưng hắn, cố kìm những giọt lệ đang muốn trào ra khỏi hốc mắt, run giọng nói : « Ta lạnh... »
Bùi Tranh vỗ nhẹ sau lưng ta. « Quần áo đều ẩm hết rồi, còn không mau về phòng thôi. »
Hắn đẩy cửa phòng, đặt ta ngồi trên ghế, xoay người mang quần áo khô tới cho ta.
"Cũng sắp vào hè rồi" Đang thay áo sau bình phong, chợt nghe hắn nhẹ giọng nói ở bên ngoài. Ta thay quần áo xong, ra khỏi
bình phong, nhìn thấy hắn đang khép cửa sổ, cúi đầu tựa như đang suy tư.
"Quần áo ngươi cũng ẩm." Ta nói. Hắn như là đều đem ô che hết sang phía ta, mình thì lại bị ướt quá nửa.
Bùi Tranh nghe vậy quay đầu lại nhìn ta, mỉm cười nói: "Không sao." Nói xong đi lấy khăn khô, đi đến phía sau ta, cởi búi tóc, dịu dàng lau đi những giọt mưa đọng trên tóc ta.
Trong phòng im lặng, dường như có thể nghe được cả tiếng thở và nhịp tim của nhau, ngoài kia mưa rơi tí tách, nghe thôi cũng khiến người ta cảm thấy lành lạnh.
"Bùi Tranh." Ta nhẹ giọng mở miệng.
"Ừ? " Hắn cũng nhẹ giọng đáp lại.
"Bùi Tranh..."
"Ta đây." Hắn mỉm cười đáp.
"Bùi Tranh...."
"Ta vẫn ở đây,"
"Bùi Tranh à...."
« Nàng còn gọi nữa, đêm nay ta không đi được rồi."
Ta im lặng một chút, lại gọi một tiếng : "Bùi Tranh."
Tay hắn dừng một chút, lập tức buông mái tóc ta ra, đầu ngón tay lành lạnh từ sau tai ta nhè nhẹ vuốt về phía trước, nâng mặt ta lên, nhẹ giọng thầm thì: "Đậu Đậu ..."
Ta xoay người đối mặt hắn, hai tay vòng trên cổ hắn, hơi ngẩng đầu nhìn đôi mắt hắn, nhẹ giọng hỏi: "Bùi Tranh, vì sao ngươi không ôm ta?"
Hắn nói : « Quần áo trên người ta ướt."
Ta nói : « Ngươi có thể cởi."
Hắn nói : « Trong lòng nàng nhớ tới kẻ khác."
Ta im lặng.
Hắn nói : « Nàng có thể quên hết sao?"
Ta khẽ cắn môi dưới, rũ mi mắt.
Lợi dụng Bùi Tranh để trốn tránh Tô Quân, việc này đối với Bùi Tranh mà nói, có phải quá không công bằng rồi không?
Tay hắn lướt qua thái dương ta, dừng trên gáy ta, cảm thấy hơi thở hắn bỗng nhiên tới gần, ta hơi giật mình, ngẩng đầu, trên môi chợt thấy chút mềm mại lạnh lẽo.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi ta, nói: "Nàng không quên được, ta giúp nàng."
Ta nhắm mắt lại, hé mở đôi môi, cùng hắn dây dưa quyến luyến, cảm nhận ấm áp và rung động hắn trao ta.
Ta rút đai lưng hắn, cởi đám quần áo ẩm ướt của hắn, vuốt ve tấm lưng cường tráng.
Hắn đột nhiên rời khỏi môi ta, ta hơi mở mắt, mờ mờ mịt mịt nhìn hắn, nghe hắn khàn giọng hỏi: "Ta là ai?"
"Bùi Tranh...." Ta không nhịn nổi mà hỏi câu kia, "Ngươi không trách ta lợi dụng ngươi để quên người đó sao?"
Hắn im lặng một lát mới nói: "Ta may mắn, người nàng lựa chọn là ta."
Đáy lòng, một cây đàn nhẹ nhàng bị kích thích, ta kiễng mũi chân, đi tìm môi hắn, nhẹ giọng nói: "Là ngươi, Bùi Tranh ..."
Hắn đỡ thắt lưng ta, xoay người ấn ngã ta xuống giường, cúi người nhẹ cắn lên môi ta, trong lúc gắn bó, một lần lại một lần hỏi ta: "Ta là ai?"
"Bùi Tranh...." Ta thở hổn hển, một lần lại một lần trả lời hắn, không cảm thấy phiền.
Bùi Tranh
Bùi Tranh
Bùi Tranh
« Gọi tên của ta. » Hắn đỡ lưng ta, như là dụ hoặc, lại như là lừa gạt, thấp giọng thì thầm bên tai ta.
Ta hơi nghiêng đầu qua, đáp lại đôi mắt sâu thẳm của hắn, hai tay đang ôm hắn lại càng vòng chặt, nhắm mắt lại, đắm chìm trong thế giới của mình hắn thôi.
« Tranh .... »
Ta cuộn mình trong lòng hắn, nghe hắn im lặng thở dốc, không có hôn sâu, không có chiếm giữ, chỉ có dịu dàng ôm, lại cho ta cảm giác bình yên và thả lỏng. Hắn nhẹ nhàng vuốt sau lưng, thỉnh thoảng lại khẽ hôn lên thái dương, khóe môi ta, giống như từng giọt mưa xuân nhỏ nhẹ lướt trên mặt ta, lại khiến người ta cảm thấy thoải mái, ấm áp.
Ta nhẹ cọ vào ngực hắn, càng dựa vào gần hơn, nhẹ giọng gọi một tiếng: "Tranh ..."
Khi đó, ta chỉ nhìn thấy ý trêu chọc trên môi hắn, lại nhìn không hiểu thâm tình trong đáy mắt hắn.
Kỳ thật, ta thì có gì tốt, đáng để ngươi đối đãi như vậy. Ta tự biết mình còn nhiều khuyết điểm, chỉ muốn tìm một người, nhìn thấy điểm tốt của ta, cũng cùng tiếp nhận tính xấu của ta.
Trao ta một trái đu đủ, ta dùng mĩ ngọc đáp lại. Không phải báo ơn, mà là mong yêu thương trọn đời! (hàm ý trân trọng, hiểu được tấm lòng chân thành của người khác mới là thành ý cao quý nhất)
Làm xong một việc cuối cùng, ta sẽ cùng ngươi bạch đầu giai lão, ngươi thấy được không?
Bùi Tranh có lẽ rời đi lúc trời gần sáng, khi tia nắng sớm đầu tiên đậu trên mí mắt, bên gối vẫn còn vương lại hơi ấm của hắn.
Đêm qua ngủ một giấc ngon lành, yên ổn; rửa mặt chải đầu xong, ta đẩy cửa sổ, nhìn thấy một cành lá xanh tươi vắt ngang qua, giọt sương long lanh lăn lăn trong lòng chiếc lá xanh biếc, trông thật xinh đẹp, đáng yêu; giống như vừa qua một đêm mưa xuân, mùa hè đã thực sự đến rồi.
Bùi Tranh đi ngang qua dưới cửa sổ phòng ta, dừng lại cách một khoảng không xa không gần, cái quạt gỗ mun nạm vàng trong tay hắn kia đến giờ mới coi là dùng đúng mùa, phe phẩy không nhanh không chậm, cả