Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342242
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2242 lượt.
nói: " Con đường này chưa từng sóng yên gió lặng, nàng ở bên cạnh ta, ta mới có thể yên tâm."
"Quận chúa trước khi chất vấn ta, không bằng hỏi trước Nam Hoài Vương, kế hoạch của chúng ta ra sao." Bùi Tranh đè thấp giọng, "Quận chúa sợ là vẫn chưa hiểu rõ kế lớn của Nam Hoài Vương ."
Lưu Lăng im lặng một lát, hỏi: "Lẽ nào phụ vương còn có tính toán riêng sao?"
Bùi Tranh cười nói: "Chuyện này, Quận chúa nên hỏi ngài ấy. Ngày mai tới đế đô, còn chưa tới 10 ngày nữa là mùng 7 tháng 7 – ngày đại hôn, đế đô cũng sắp có biến chuyển rồi, quận chúa cảm thấy đến lúc đó thiên hạ sẽ thuộc về tay nhà nào?"
Ta ngừng thở, lại không khống chế được tim đập thình thịch, run rẩy, lặng lẽ rời khỏi đó.
– Muốn ta thề ư? Tuyệt không lừa nàng, giấu nàng, ức hiếp nàng, trọn đời trọn kiếp yêu nàng, chiều nàng, trung với nàng ...
Ta nhớ từ rất lâu trước đây đã từng nói một câu: Bùi Tranh, chỉ trung với chính mình.
Trung với chính mình.
Thưở nhỏ, Nhị cha và Tam cha từng thử dạy ta tập võ cho khỏe người, Nhị cha dùng kiếm, Tam cha dùng tay, bây giờ ta cảm thấy, như là bị Tam cha đánh một chưởng trên lưng, lại bị Nhị cha đâm cho một kiếm vào ngực. Nhị cha, Tam cha đương nhiên là không nỡ làm ta bị thương, lần ta bị thương nặng nhất, cũng chẳng qua là Tam cha tung ta lên thân cây, kết quả lúc rơi xuống lại đỡ không vững, khiến ta ngã cánh tay bị thương, ta khóc nửa ngày, ông cũng vì thế mà bị mấy vị phụ thân xạc cho một trận.
Chỉ tiếc, ta đã lớn, không thể như lúc nhỏ, mỗi lần bị thương, bị đau, bèn bổ nhào vào lòng phụ thân khóc lóc kể lể, để bọn họ báo thù cho ta. Việc của mình, chung quy vẫn là tự mình giải quyết, tự mình tin sai rồi yêu sai, thì cũng tự mình gánh vác hậu quả.
Bùi Tranh ...
Ta hít sâu, dằn xuống cho khỏi run, tay trái nắm chặt tay phải, nghĩ tới độ ấm lòng bàn tay ta và hắn hoàn toàn khác nhau, khi nắm chặt, lại hòa hợp như trời sinh một đôi vậy.
Ta nâng tay, cắn chặt tay áo. Chỗ đó đã bị cắt đứt một mảnh, Bùi Tranh nói, nếu đã rách, cần gì phải may may vá vá lại làm gì ...
Ta còn có thể tin ai, ta còn có thể tin ai ...
Ta muốn cười, nhưng rốt cuộc lệ rơi ướt gối.
Bùi Tranh, ta nói rồi, ngươi không thể phụ ta.
Sáng sớm ngày thứ hai, thuyền cập bến đế đô, sắc mặt bốn người chúng ta cũng chẳng xem là tốt, có lẽ cả một đêm trước, chẳng ai ngủ nổi. Bùi Tranh cười hỏi ta, vì sao lại mất ngủ, ta cười nói: "Đồng cam cộng khổ, ngươi không ngủ được, ta cũng thế."
Lên xe ngựa, ở cửa Bạch Y hạng chia tay Lưu Lăng; ta, Bùi Tranh và Tô Quân ba người đứng ở cửa Bạch Y hạng, Tô Quân hướng ta chắp tay nói: "Bệ hạ vẫn nên hồi cung trước đi."
Ta quay đầu nhìn về phía chàng, ngực đau thắt, miễn cưỡng quay mặt đi, nhìn cái bóng mảnh khảnh đổ dài trên nền đất, mỉm cười nói: "Tô ngự sử cũng mệt mỏi rồi, cũng sớm hồi phủ đi."
Bùi Tranh nói: "Ta đưa nàng hồi cung."
Ta ngẩng đầu nhìn hắn nói: "Không cần đâu, ngươi cũng trở về đi, đây là đế đô, người đã gặp ta nhiều lắm, để họ nhìn thấy không hay. Tự ta có thể trở về."
Bùi Tranh chỉ gật đầu đáp ứng.
Ta ung dung xoay người, bước từng bước đi về phía cửa cung.
Tới cửa cung, Dị Đạo Lâm chắc là mới bãi triều, triểu phục còn chưa thay, vội vội vàng vàng tới, thở hổn hển, quay đầu thoáng nhìn thấy ta, vội tiến lên hai bước tới một góc, chắp tay nói: "Bệ hạ vạn tuế."
"Vạn tuế a ..." Ta dừng bước, kỳ quái nhìn hắn. "Dị khanh gia, khanh nói xem, vì sao ai làm hoàng đế, đều muốn sống vạn năm?"
Dị Đạo Lâm ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn ta.
"Sống chẳng có ý nghĩa như vậy, sống tới vạn năm làm cái gì ..." Ta hạ mắt, thấp giọng thì thào.
"Bệ hạ ..." Dị Đạo Lâm ngạc nhiên nhìn ta, "Xảy ra chuyện gì sao?"
Ta tiến lên một bước, nắm chặt ống tay áo của hắn, rầu giọng nói: "Mượn vai khanh một chút." Sau đó nhẹ nhàng dựa lên.
Dị Đạo Lâm nhất thời cả người cứng ngắc, không biết phải đứng làm sao.
Ta mệt muốn chết rồi...
Trò chơi này, cục diện này, ta không muốn tiếp tục nữa.
"Dị Đạo Lâm, khanh nói, Bùi Tranh là một quan tốt sao?"
"Quan không phân tốt xấu, chỉ phân hữu dụng và vô dụng. Hắn đại để coi là hữu dụng."
"Vậy, ta là hoàng đế tốt sao?"
"Bệ hạ ... Muốn nghe lời thật lòng ư?"
"Ta biết khanh không nói dối, hoặc im lặng, hoặc nói thẳng."
"Vi thần tin, bệ hạ sẽ là hoàng đế tốt."
Ta vừa đi vừa hỏi: "Ai?"
Tiểu Lộ Tử còn chưa trả lời, Dị Đạo Lâm thuận miệng đáp: "Là "hạt giống". (chủng tử)
Mí mắt ta giật một cái, dùng khóe mắt liếc hắn. "Bà cũng biết rồi sao?"
Dị Đạo Lâm khẽ gật đầu: "Minh Đức bệ hạ hẳn là đã biết, hơn nữa cũng không hề cản trở."
"Đương nhiên. Dù sao, ta mới là con gái ruột của bà, thiên hạ họ Lưu, không phải họ kẻ khác."
Trong tuyên thất cũng không có người khác, mẫu thân nghiêng mình dựa trên long ỷ, tay phải chống cằm, nghe thấy tiếng mở cửa, miễn cưỡng nhấc mí mắt, nhìn thấy ta, lông mi giật giật, mi tâm nhíu lại.
"Đậu Đậu, lại đây." Bà ngáp một cái, nói, "Đấm lưng cho ta."
Ta cho tả hữu lui ra, ngh