Tổng Giám Đốc Chung Nhà, Xấu Xa
Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342239
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2239 lượt.
coi như một loại hoàn mỹ."
Tác phong người dân Trần quốc tuy không dũng mãnh nhanh nhẹn như dân phương Bắc, nhưng cũng không coi là bảo thủ, lộ cổ tay cũng không xem là làm bại hoại thuần phong mỹ tục, nhưng áo dài váy rộng vốn là thói quen ăn mặc xưa nay, cái loại cắt đi cả 8 phân tay áo như thế, còn chưa có ai từng mặc. Lúc ấy ta chỉ cố suy xét Bùi Tranh tình ý ẩn khuất, cũng không thể dự đoán nổi, việc làm vô tâm này của Bùi Tranh đã mở ra một trang mới trong lịch sử Trần quốc, từ đấy về sau, ống tay áo nam nữ Trần dân càng ngày càng ngắn, lộ da thịt càng ngày càng nhiều, tập tục dân chúng càng ngày càng phóng khoáng.
Bùi Tranh, là căn nguyên tà ác.
Ngón tay cái hắn đang nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay ta, đột nhiên cong khóe môi, giương mắt nhìn về phía ta: "Ta nhớ tới một câu chuyện cũ rích."
Ta định rút tay về, lại bị hắn bắt lấy không buông, đành mặc kệ, thuận miệng hỏi: "Là gì?" Trong lòng lại nghĩ, sợ là mấy lời tâm tình như "Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão" đi. (Tay trong tay cùng nhau sống đến bạc đầu) (1)
Bùi Tranh lại nói: "Hồng tô thủ, hoàng đằng tửu, mãn thành xuân sắc cung tường liễu" (Tay mềm yếu, rượu hoàng đằng, thành xuân sắc, liễu xanh tường)
Đông phong ác, hoan tình bạc, nhất hoài sầu tự, kỷ niên ly tác, thác thác thác .... (gió đông ác, ân tình bạc, nỗi lòng phiền muộn, tháng năm ly tán, sai! sai! sai!...)
Tim ta khẽ nảy, tay bỗng cứng đờ, hắn vỗ nhẹ mu bàn tay trấn an ta, đọc xong cả bài từ kia (2) rồi, mới nói: "Nàng từ nhỏ đã không thích thơ từ, bài từ này lời lẽ ra sao, sợ là nàng cũng chả biết."
Ta cười gượng nói: "Nghe qua, chả có vẻ gì là hay ho."
Bùi Tranh im lặng một lát, khẽ thở dài: "Qủa thật, cũng không coi là hay."
"Thơ từ ca phú, lý tưởng đời người, ngươi vẫn nên đi tìm quận chúa đàm luận, nghiên cứu đi, các người còn có thể ngắm trăng, ngắm sao, trước thuyền ánh trăng rọi, nhất định là rất tuyệt diệu." Nói xong câu này, ta mới đột nhiên cảm thấy mình có chút kỳ quái. Bùi Tranh kinh ngạc nhìn ta, chớp mắt, ý cười từ đáy mắt từ từ tràn ra, che đi nét kinh ngạc.
"Vậy Đậu Đậu muốn cùng ta đàm luận việc gì?"
Ta chằm chằm nhìn cái khuôn mặt tuấn tú đang tới gần, không tự giác mà hơi ngửa ra sau né tránh, hơi thở nóng rực phả trên mặt, ta do dự dời mắt, lắp bắp nói: "Không, không muốn đàm luận chuyện gì..." Trong lòng đấu tranh một trận, ta rút tay đập bàn một cái, chuyển mình đứng lên, nhìn xuống hắn từ trên cao, khoảng cách và chênh lệch độ cao như này cho ta chút cảm giác an toàn, gan cũng to ra không ít, hít một hơi, trợn mắt nhìn hắn nói: "Ngươi sáp vào gần như vậy làm gì?"
Hắn hỏi ngược lại: "Nàng trốn nhanh như vậy làm gì?"
Ta tức giận: "Ta trốn lúc nào?"
Bùi Tranh khẽ gật đầu, ý vị sâu xa cười nói: "Phải, nàng không phải đang lẩn trốn, là lạt mềm buộc chặt."
Ta cười: "Sai, không phải lạt mềm buộc chặt, là tiên lễ hậu binh."
Ta nắm vạt áo hắn, đẩy hắn dựa vào tường, kiễng mũi chân hôn lên môi hắn, đến lúc này mới hận sự chênh lệch chiều cao giữa hai người, chỉ có thể dựa vào khí thế áp đảo hắn.
Dựa vào cái gì mà lần nào cũng bị ngươi áp chế! Ta hung tợn ngoạm một miếng lên môi dưới của hắn.
Hắn cười khổ, lồng ngực hơi động, tay phải nhẹ nhàng đỡ lưng ta,thiện lương hiểu ý mà cúi đầu cho ta đùa giỡn, hắn phối hợp như vậy, ta bỗng cảm thấy nhạt nhẽo, vô vị, hoàn toàn chả có khoái cảm cùng cảm giác thành tựu của Bá Vương ngạnh thượng cung (3), vì thế miễn cưỡng nhận sự cung phụng của hắn, hôn nhẹ bờ môi hắn, qua quýt vội vàng.
"Ngươi bị Lưu Lăng quấn lấy rồi ... Lưu Lăng này rốt cuộc là có ý gì?" Ta uể oải dựa vào ngực hắn, hỏi, "giành giật nam nhân với hoàng đế sao? Cũng không đến mức ấy đi."
"Khó nói, mắt nhìn bệ hạ xưa nay không tồi." Bùi Tranh không biết hổ thẹn mà nói.
Ta thở dài, nhất thời cảm thấy có chút bất lực." Ngươi nghiêm túc một chút, ta nói chuyện đứng đắn đấy! Lưu Lăng dám dụ dỗ ngươi trước mặt ta, ngươi thế mà không biết xấu hổ, trước mặt ta lại dám nhận sự dụ dỗ của cô ta?"
"Việc này ta tiến thoái lưỡng nan, dù sao chúng ta cũng đang ở trên thuyền nhà người ta." Bùi Tranh cũng thở dài: "Lưu Lăng này, tâm cao khí ngạo, nàng xem Tô Quân bị cô ta đối xử như thế nào thì biết. Chúng ta nếu cũng đắc tội cô ta, giờ lại còn đang ở trên thuyền nhà cô ta, hậu quả ra sao sợ là khó đoán."
Lời Bùi Tranh cũng không phải không có lý, nhưng lòng ta vẫn cảm thấy không thoải mái: "Ngươi vẫn nên tránh cô ta xa một chút."
Bùi Tranh gật đầu đồng ý: "Ta sẽ giữ khoảng cách an toàn với cô ta. Không bằng nàng cũng nên giữ khoảng cách với Tô Quân đi?"
Ta ngẩn người, lui lại nửa bước, ngẩng đầu nhìn Bùi Tranh. " Ta với hắn quá thân cận sao?" !
"Vừa rồi, hắn là đi tìm nàng đi." Bùi Tranh cúi đầu nhìn lại ta, như cười như không, "Nàng, bụng dạ dễ mềm, ta lo nàng rốt cuộc vì mềm lòng mà ..."
Ta phất tay cắt lời hắn, lãnh đạm nói: "Ngươi cũng có phần khinh thường ta quá rồi!"
Cũng là khinh thường chính ngươi.
Bùi Tranh bất đắc dĩ cười