Bảo Bối Trong Lòng Tổng Giám Đốc Phúc Hắc
Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341214
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1214 lượt.
ưng không có ai đáp lại mình….Hình ảnh rõ ràng như thế đâu thể là giả được.
Người đàn ông trước mặt và gã trai bao trong quán bar có khác gì nhau cơ chứ? Một kẻ là vì hám tiền, còn một kẻ là vì muốn trút giận?
Toàn thân Niệm An run rẩy, ánh mắt ngày càng lạnh lẽo, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhợt nhạt, cô thôi không chống cự nữa, chỉ liếc xéo Tiêu Thần dịu dàng nói: “Không ngờ anh cũng có hứng thú với cả phụ nữ có thai, khẩu vị thật đặc biệt.”
Phụ nữ có thai? Phụ nữ có thai!
Khi Chân Chân về nhà đã nhìn thấy Niệm An đang ngồi trước cửa nhà mình, nhất thời tức giận xông lên mắng: “Con nhỏ xấu xa này, tại sao điện thoại gọi hoài không được, cậu có biết suýt nữa mình đã gọi cảnh sát hay không?”
Niệm An đưa tay ôm lấy cô, đầu dựa vào vai cô thở dài từng tiếng, mỉm cười nói: “Cũng may mà cậu không có báo cảnh sát, nếu không mình thật sự nổi tiếng rồi.”
Thấy cô vẫn còn có tâm trạng đùa giỡn được, Chân Chân cũng yên tâm hơn một chút, nhưng miệng thì vẫn không ngừng mắng cô như súng liên thanh, mắng từ ngoài cửa cho tới khi vào tận trong nhà mà vẫn chưa có khuynh hướng dừng lại.Sau khi rót cho Niệm An một cốc sữa nóng lại tiếp tục mắng: “Nếu không phải ở quán bar Kim Đế mình gặp gã trai bao kia, có lẽ mình cũng không biết là cậu đã bị một tên đàn ông mang đi, nè, tên đàn ông đó là ai vậy?” Cô thấy Niệm An không nói lời nào, thử hỏi dò thêm, “Chẳng lẽ thật sự là Tiêu Thần?”
Niệm An giơ tay chặn cô lại, nhẹ giọng mắng trả: “Được rồi, không phải mình đã về rồi sao? Đúng rồi, Hữu Thành có gọi điện tới không? Mình nói với anh ấy là đang ở chỗ của cậu.”
Chân Chân “A” lên một tiếng: “Lúc đó mình đang ở bên ngoài mà!” Nói xong cô đi tới điện thoại nhìn xem thì thấy trong đó có cuộc gọi nhỡ của Mộ Hữu Thành, cô bất đắc dĩ đưa mắt nhìn Niệm An nói: “Người nhà cậu quản thật chặt, dường như rất sợ mất cậu ấy.”
Niệm An bảo cô gọi điện lại, nói hai người vừa ra ngoài uống rượu, bây giờ mới về.
Chân Chân làm theo lời cô, đáng tiếc trong lúc gọi điện thoại, trên trán cô bắt đầu tuôn mồ hôi, cô che ống điện thoại nhỏ giọng nói: “Thôi xong rồi!”
Niệm An nhận lấy điện thoại, chỉ nghe thấy đầu bên kia truyền đến giọng nói của Mộ Tình, “Lão Mộ tới bar Kim Đế đón cô rồi, cô không thấy sao?”
Niệm An trả lời một câu: “Ừ, không thấy, có lẽ lúc đó tôi đã đi rồi.Chờ anh ấy trở lại con nói ba con một tiếng, điện thoại di động của tôi bị mất rồi, bây giờ đang ở nhà Chân Chân, để anh ấy đỡ phải lo lắng!”
Lúc cúp điện thoại, cô không hề phát hiện ra tay của mình đang run.Cho đến khi Chân Chân bắt lấy tay cô, cô mới ngẩng đầu hỏi, “Sao vậy?”
Chân Chân rút khăn giấy ra, vừa lau bàn tay của cô vừa nói: “Cậu yên tâm đi, lúc mình đến không thấy Mộ Hữu Thành, chắc là sau đó anh ấy mới tới.Khi đó cậu đã đi rồi, chắc chắc anh ấy sẽ không phát hiện ra đâu.”
Thật sao? Có thật như vậy không? Niệm An tự hỏi mình như vậy.Thật lâu sau, cô mới lắc đầu nói: “Chắc mình phải tìm cơ hội nói cho anh ấy rõ sự thật thôi.Lần này Tiêu Thần đúng là điên rồi, nhưng mình không làm gì cả, mình không thẹn với lương tâm.”
Nói đến đây, Chân Chân lạnh lùng hừ một tiếng: “Cũng may tính khí cậu còn tốt, còn quan tâm đến tên tiểu tử thối Tiêu Thần, cậu quên năm năm trước anh ta đã hại cậu.…”
Niệm An nhẹ giọng quát cô ngừng lại: “Hại? Anh ta không có hại mình.Năm đó nếu mình cố kiên trì ở bên cạnh anh ta, chưa hẳn đấu không lại với gia đình anh ta, đáng tiếc là mình không có dũng khí đó.Rút lui là do muốn tốt cho bản thân mình thôi, không liên quan gì tới anh ta cả.Nghĩ lại bây giờ mình cảm thấy rất tốt, nghĩ mãi về quá khứ chẳng phải tự mình khiến mình không thoải mái sao?”
Chân Chân liếc cô một cái: “Chờ đến lúc cậu lập gia đình rồi, sau này sung sướng rồi hãy nói với mình như vậy.Bây giờ mình rất lo lắng, mục đích của Tiêu Thần chính là muốn báo thù, cậu nghĩ lại xem anh ta là loại người chịu để mình bị thiệt thòi sao? Nhớ năm đó, anh ta….”
Niệm An xoa xoa thái dương, hoảng hốt cầu xin buông tha: “Chị hai Chân Chân à, xin cậu đừng có nói nữa, mình vừa đau đầu đau chân, đến tim cũng muốn phát bệnh, xin cậu thương tình nghĩ đến bệnh tình của mình một chút được không.”
Lúc này Chân Chân mới phát hiện ra vết thương trên chân cô.
Vừa nhìn tới nước mắt liền rơi xuống, ngược lại Niệm An có chút sợ hãi, vừa dỗ dành vừa duỗi chân ra, chứng minh mình vẫn có thể bay nhảy được.
Xử lý miệng vết thương xong, hai cô gái nằm chung một cái giường, cũng giống như năm đó.Tay Chân Chân chống đầu, nhìn Niệm An hỏi một câu theo cảm tính: “Cậu có hạnh phúc không?”
Niệm An nhắm mắt lại, khóe miệng nhếch lên: “Mình không phải họ Phúc, mình họ Thẩm.”
Chân Chân bị chọc cười khanh khách, “Con nhỏ này!” Nhưng cô vẫn vươn tay vỗ nhè nhẹ lên bả vai Niệm An: “Ngủ đi, hai ngày nay mình liên tục bị thất tình, cậu cứ yên tâm ở lại nhà mình.Mộ Hữu Thành tới mình sẽ đối phó cho.”
Trong lòng Niệm An cảm động không thôi, hốc mũi cay cay: “Chân Chân, mình đã từng nói qua rằng cậu là người bạn tốt nhất của mình hay chưa?” Cô ngừng lại chú