Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quần Áo Xốc Xếch

Quần Áo Xốc Xếch

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1230 lượt.

ở nụ cười: “Lão Bàng, mới vài hôm không gặp, nóng nảy không ít nha!”
Vị huấn luyện viên trưởng được gọi là Lão Bàng kia nghe thấy giọng này, thiếu điều muốn khụy gối, lệ rơi đầy mặt, vội vàng sửa lại: “Anh Mộ à, sao anh không nói sớm....” Anh ta vỗ mạnh vào đầu mình một cái: Vừa rồi mình có để người ta lên tiếng sao, còn nhận điện thoại lâu để cho người ta đợi, thật sự đáng chết mà!
Thời trai trẻ nào chẳng trải qua thời kỳ đánh nhau, không vui thì phải làm sao đây? Đánh xong một trận xong rồi hẵng nói! Tính hiếu chiến vẫn luôn tồn tại trong con người họ, cho dù có trưởng thành chững chạc, cho dù có làm chồng hay làm cha cũng sẽ không hề biến mất.
Lão Mộ vốn trầm ổn, lắc mình né tránh, đồng thời tay trái đánh một chưởng tấn công dưới cánh tay Tiêu Thần.Thừa dịp Tiêu Thần chuẩn bị né tránh, bàn tay của anh linh hoạt xoay ngược lại, nhanh như gió túm lấy cổ áo Tiêu Thần, ngay sau đó, ném anh ta văng ra xa vài bước.
Tiêu Thần đứng vững lại, cởi áo sơ mi gây trở ngại cho mình ra, cười nói: “Hay cho một chiêu giương đông kích tây, cái này gọi là võ phẩm như nhân phẩm, xem ra âm mưu tính toán của Lão Mộ rất tốt.”
Mộ Hữu Thành cười nhẹ nói: “Âm mưu hay dương mưu chỉ là thủ đoạn trên thương trường, nhưng tôi đây không hề sử dụng cách này để đối phó với phụ nữ, điểm này so ra còn thua xa anh bạn trẻ như cậu.”
Tiêu Thần nhíu lông mày: “Lão Mộ, cần gì quanh co lòng vòng như vậy, không phải anh muốn nói rằng.....”
Ba chữ Thẩm Niệm An còn chưa thoát ra khỏi miệng, lời của anh đã bị Mộ Hữu Thành cắt đứt: “Kết thúc quan hệ với Tình Tình cho ổn thỏa, tôi rất hiểu rõ tính tình của con bé, nếu nó phát hiện ra cậu lừa gạt nó, mặc kệ phải trả giá như thế nào con bé cũng sẽ làm cho cậu sống dở chết dở, kết quả nhất định chính là hại người hại mình.”
Trên người Tình Tình có bao nhiêu bản sao của Mộ Hữu Thành, vì vậy anh thừa hiểu nếu con gái anh biết rõ chân tướng sự việc sẽ có phản ứng gì.
Tiêu Thần lắc đầu suy nghĩ: Lão Mộ sao phải giả vờ hồ đồ như vậy, lúc mình dùng điện thoại của Niệm An gọi cho anh ta, anh ta cũng bình tĩnh như vậy, hiển nhiên là biết quan hệ của mình và cô ấy, nhưng bây giờ im lặng không nhắc đến Niệm An, chỉ nhắc đến Mộ Tình.Rốt cuộc là anh ta coi trọng con gái mình hơn, hay muốn né tránh quan hệ của mình và Thẩm Niệm An? Chẳng nhẽ Lão Mộ đang sợ điều gì hay sao?
Tiêu Thần không nói thêm một lời, đánh một chiêu hiểm hóc về phía Lão Mộ....
***
Lời nói của Mộ Hữu Thành vẫn vang vọng trong đầu Mộ Tình: Chuyện đêm nay con cũng có phần tham dự? Vừa rồi cô nhất thời xúc động nên đã thừa nhận, lại không nghĩ ra chuyện Lão Mộ nói rốt cuộc là chuyện gì? Có liên quan gì tới Thẩm Niệm An? Thẩm Niệm An uống rượu không về nhà....Cô đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, cho nên ngay trong đêm gọi điện thoại hẹn Lý Lệ Chân ra ngoài.
Lý Lệ Chân bất đắc dĩ liếc nhìn cô nói: “Tình Tình này, bây giờ đã mấy giờ rồi, sao em không ngủ mà gọi chị ra đây làm gì?”
Mộ Tình nhìn chằm chằm vào cô thật lâu, nhìn cô hoảng hốt kiểm tra quần áo của mình, cho đến khi cô thúc giục ba tiếng, Mộ Tình mới lạnh giọng hỏi: “Chị Chân, có phải chị đã làm gì với Thẩm Niệm An đúng không?”
Lý Lệ Chân vịn vai cô nói: “Tình Tình, em nghe lời này từ ai? Chị Chân là người ra sao em còn không hiểu ư, bởi vì chị nhìn thấy chướng mắt, cho nên mới giúp em nói cô ta vài câu cho cô ta bẽ mặt mà thôi, chị đâu có làm gì cô ta nữa đâu chứ?”
Bộ dạng của Lý Lệ Chân xem ra có vẻ rất thành thật, Mộ Tình thở dài một nghĩ: Có lẽ mình là mình nghĩ quá nhiều rồi, dù sao mấy năm nay Lý Lệ Chân cũng rất chuyên tâm làm việc ở công ty, đối xử với mình cũng không tệ.Cô ừ một tiếng: “Không làm thì tốt rồi.Thật sự là em rất ghét cô ta, hận không thể khiến cô ta ngay lập tức rời khỏi ba em, nhưng cũng không có nghĩa là em mong muốn cô ta sẽ biến mất khỏi thế gian này, loại chuyện làm hại đến tính mạng của người khác tuyệt đối không thể làm.” Lời này của cô giống như đang nhắc nhở Lý Lệ Chân.
Lý Lệ Chân âm thầm thở phào nhẹ nhõm: Nghĩ rằng mình cho người đi giết Thẩm Niệm An sao? Con bé này đúng là ngây thơ.
***
Không biết hai bên đánh nhau bao lâu, sức lực của Lão Mộ và Tiêu Thần cũng sắp tới giới hạn, Tiêu Thần liều mạng phi người, dồn hết sức vào đòn cuối cùng, anh ta chuẩn bị một cú đá thật chuẩn, các chiêu trước anh không hề có chút gì thắng lợi, đã thế còn bị thương không ít.
Vậy mà khiến anh giật mình chính là Lão Mộ vẫn đứng yên tại chỗ, đột ngột tiếp nhận cú đá này của mình.
Anh nhìn Lão Mộ lùi về phía sau hai bước, sau đó lại đứng vững vàng, thấy Lão Mộ ho một tiếng nói: “Cú đá này xem như tôi thay mặt cô ấy trả lại cho cậu.Anh bạn trẻ, chuyện tình cảm, có hợp thì sẽ có tan.Hiện giờ cô ấy không phải là người cậu có thể động vào.” Nói xong, Lão Mộ cầm lấy quần áo trên đất lên bước từng bước đi ra ngoài, có thể nhìn thấy được bước chân của anh không còn nhanh nhạy nữa.
Cú đá cuối cùng này Tiêu Thần dồn hết hơi sức toàn thân, thế nhưng anh ta vẫn tiếp được dưới tình huống như thế, thật sự còn đáng kiêu ngạo hơn cả