Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quần Áo Xốc Xếch

Quần Áo Xốc Xếch

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1219 lượt.

người trẻ tuổi! Tiêu Thần sững sờ tại chỗ một lúc – “Cô ấy” trong miệng anh ta nói không phải chỉ Mộ Tình.
Tiêu Thần lau vết máu trên khóe miệng, nhe răng nhếch miệng hít một hơi, cười còn khó coi hơn cả khóc: Thật sự càng ngày càng thú vị rồi!
***
Ở lại nhà Chân Chân hai ngày, Niệm An vẫn không nhịn được muốn quay về nhà họ Mộ.Cô mặc một chiếc quần dài để không nhìn thấy vết thương trên đùi, nhưng mà lúc đi vẫn khá giống với cháu gái ruột của Lý Thiết Quài*.(* Ông là một trong tám vị tiên TQ.Trong Bát Tiên thì Lý Thiết Quài là vị Tiên đắc đạo đầu tiên và sau đó có công giúp các vị kia thoát tục thành Tiên.Vì thế, người ta còn nói Lý Thiết Quài là vị Tiên đứng đầu bảng của Bát Tiên, trong hình ảnh TK tìm thấy thì Ông bị tật một chân ý)
Buổi tối, lúc Mộ Tình đang tắm thì Mộ Hữu Thành ở phòng sách xem tài liệu.Đã muộn như vậy rồi mà vẫn còn làm việc? Niệm An rót một chén trà sâm mang tới phòng sách.
Cô nhìn anh cách chiếc bàn làm việc, dáng vẻ Mộ Hữu Thành dưới ánh đèn trông cực kỳ bình thản, dường như cả thế giới đều yên lặng nhìn anh.Đặt chén trà sâm xuống, cô xoay người đi, nhưng tới cửa thì dừng lại, nhỏ giọng nói: “Hữu Thành, em về rồi!”
Mộ Hữu Thành vốn không muốn nói chuyện, còn định nhắc cô đi ngủ sớm một chút, kết quả là....bất giác mỉm cười, anh vẫy tay: “Lại đây.”
Niệm An cũng không ngại ngùng dựa vào ngực anh, ngồi trên đùi anh, yên lặng, nghe lời như học sinh....Rõ ràng mình mới là giáo viên cơ mà!
Mộ Hữu Thành đưa tay ra vuốt tóc cô, ngửi mùi hương sau làn tóc cô, bất đắc dĩ thở dài nói, “Niệm An ơi là Niệm An, sao tóc em lại thơm như vậy?”
Sự căng thẳng trong lòng Niệm An biến mất không còn dấu vết, cô vòng tay ôm lấy cổ Lão Mộ, một tay vuốt mũi anh: “Xạo quá! Em đã chưa tắm hai ngày rồi đấy, phải hôi muốn chết mới đúng!”
“Vẻ đẹp trời ban khó mà chối bỏ được*, có muốn cũng không được....” Mộ Hữu Thành nói như vậy.(câu gốc: Thiên sinh lệ chất nan tự khí = thành ngữ thường được dùng để ca ngợi người phụ nữ đẹp)
Niệm An cười rộ lên, có người phụ nữ nào lại không thích người đàn ông của mình dỗ dành ngon ngọt chứ?
Mộ Hữu Thành chạm đến bàn tay của cô cảm thấy nó hơi lạnh, vì vậy liền dùng hai bàn tay của cô chà xát vào lòng bàn tay mình.
“Hữu Thành, em muốn bàn với anh một chuyện.” Sau khi Niệm An suy nghĩ kỹ, cô quyết định nói ra.
Mộ Tình tắm xong ra ngoài liền đi thẳng vào phòng mình, không ngờ nhìn thấy Thẩm Niệm An đang ngồi trên giường của mình! Không hiểu tại sao, trong nháy mắt nhìn thấy Thẩm Niệm An, Mộ Tình có chút cảm giác yên tâm.Cô cố gắng xua tan ý nghĩ của mình, lạnh giọng hỏi: “Ở bên ngoài chơi chán rồi mới chịu trở về sao?”
Đúng lúc Thẩm Niệm An xoay người, Mộ Tình nhìn thấy trong tay cô cầm cái khung hình, đó là ảnh của cô và Tiêu Thần chụp chung.Trong lòng Mộ Tình liền cảm thấy căng thẳng, cô nhanh chóng đoạt lấy khung hình quát: “Cô đang làm gì đó?”
Niệm An vẫn bình tĩnh thản nhiên, cười nhẹ nói: “Trai tài gái sắc, rất xứng với nhau.”
Mộ Tình hừ thở ra một hơi, bất cần nói: “Đó là sự thật, bộ cần cô nói mới biết sao?”
Vẻ mặt Thẩm Niệm An đột nhiên thay đổi: “Nếu ngày đó con tìm loại đàn ông này để đối phó tôi, có lẽ tôi thật sự mắc câu rồi.Còn cái loại trai bao như đàn bà trong quán bar đó… Thật sự là một điểm hấp dẫn cũng không có.”
Cái loại trai bao như đàn bà trong quán bar đó, mắc câu, hấp dẫn, đối phó….Trong đầu Mộ Tình thoáng qua những lời này, cô cũng không phải đứa ngu ngốc, nghĩ lại chuyện mấy ngày nay, nhất thời phản ứng kịp: Lý Lệ Chân đã lừa mình!
Nhưng giờ phút này cô cũng không thể nói rằng thực ra là Lý Lệ Chân tự mình làm, cô kiêu ngạo cười ha hả nói: “Ha ha, cái loại trai bao trong quán bar đó mới xứng với tiện nhân như cô, không phải rất xứng lứa vừa đôi hay sao? Á....”
Cô kêu lên một tiếng sợ hãi, hoàn toàn không ngờ Thẩm Niệm An này lại dám tát mình một cái! Không phải từ trước đến nay cô ta vẫn là người hiền lành ít nói hay sao, không phải là người phụ nữ ngoan ngoãn nghe lời hay sao....Sao đột nhiên trở nên....? Mộ Tình không tin vào mắt mình, đợi đến khi cô muốn đánh lại thì bàn tay của cô đã bị Niệm An dễ dàng tóm lấy.
Niệm An cũng chẳng quan tâm tới cô, lạnh lùng nói: “Thưa cô Mộ Tình, đừng tưởng rằng mọi người đều xem cô còn trẻ con, thì cô có thể tự do muốn làm gì thì làm.Cái gì gọi là loại đàn bà này? Tôi là người phụ nữ như thế nào, cô nói tôi nghe thử xem? Mà dù tôi có xấu xa đến cỡ nào cũng không tới phiên cô dạy dỗ, còn nữa, tôi là người xấu sao?” Cô lớn tiếng hỏi tới, mỗi tiếng đều giống như lưỡi dao cắm sâu vào lòng Mộ Tình, Mộ Tình định mở miệng nhưng lại không biết phải nói trả cái gì, trong lúc nhất thời bị khí thế của cô ta áp đảo.
Niệm An đứng im tại chỗ, mặt không chút thay đổi nói: “Kể từ nay trở đi, tiền tiêu vặt của con cần thì đến chỗ tôi lấy, yên tâm đi, ba con cũng sẽ không cho con thêm một xu nào nữa đâu!”
Đây chính là chuyện vừa rồi cô cũng Mộ Hữu Thành bàn bạc, cô nháy mắt nói với anh: Em không tin một giáo viên ưu tú như em lại không trị nổi con bé này!