Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1252 lượt.
mẹ anh, anh căn bản sẽ không đính hôn với người phụ nữ kia.Nhưng cho tới bây giờ em vẫn không chịu tin tưởng anh....Thôi quên đi, anh không muốn nói đến nữa, bây giờ nói cũng chẳng còn ý nghĩa gì, cho tới giờ em vẫn đâu có tin tưởng anh.” Anh động thân ngồi dậy, cầm một nắm cát bên cạnh, ném về phía xa, đáng tiếc hạt cát mềm mại bồng bềnh, vừa rời khỏi tay liền rơi xuống đất.Anh đang giận dỗi chính bản thân mình, trước giờ đều là như vậy.
Niệm An không nhìn anh, ngoài miệng vẫn hiện nụ cười: “Đúng, cho tới bây giờ em vẫn không tin.Ngoại trừ bản thân em, em không tin ai cả, bao gồm anh, bao gồm cả Mộ Hữu Thành.Trước khi các người bỏ rơi em, em sẽ đi trước các người một bước.”
Tiêu Thần chợt có chút hưng phấn bắt được cánh tay cô: “Em chưa bao giờ nói với anh những điều này, tại sao hôm nay....” Từ trước tới giờ Niệm An chưa bao giờ chịu nói với anh một lời thật lòng, có rất nhiều chuyện anh đều phải bỏ bao công sức mới điều tra được, hôm nay cô lại thẳng thắn nói ra, có phải chứng minh cô đã mở rộng cánh cửa lòng mình?
Niệm An nhếch môi, đưa tay nhéo khuôn mặt của anh: “Đồ ngốc, bởi vì chị đây coi chú em như một người bạn tốt.Có những lời không thể nói với người yêu, nhưng lại có thể nói với bạn bè.”
Cho tới bây giờ cô chưa từng là một người con gái lương thiện, tổn thương người trẻ tuổi như thể hạ bút thành văn, như nước chảy mây trôi.
Người Thần Bí
Mộ Hữu Thành vận dụng tất cả các mối quan hệ, mất một tuần để tra rõ nguồn gốc mọi chuyện.
Khi anh ngồi trong phòng làm việc liếc nhìn kết quả điều tra được, nhưng càng xem anh càng nhíu mày, vẫn không thể tin được, vẫn phải gọi điện thoại tới nơi tra được tin tức xác nhận lại.
Kết quả, không hề nhầm lẫn.Anh dựa lưng vào ghế xoay, mấy ngày nay trên tay đều cầm một điếu thuốc. Anh hút thuốc lá, từ ngày ở cùng với Niệm An anh không hút nữa, người ta nói “uống rượu tiêu sầu càng sầu hơn”, hút thuốc thì sao?
Lúc tàn thuốc đã cháy tới đầu lọc, anh dụi điếu thuốc vào trong gạt tàn, nhìn đốm lửa bị dập tắt, cho đến khi không còn nhìn thấy gì nữa, chỉ còn lại một làn khói trắng trong không khí, giống như âm hồn không tan.
Anh đứng dậy, định ra cửa.Nhưng xuất hiện trước cửa là trợ lý Trần đang cầm một tờ báo chuẩn bị đi vào, trước sau như một vẫn là vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc: “Tổng giám đốc Mộ, tin tức mới nhất ngày hôm nay, Tiêu thị cùng một người bí ẩn chung vốn sáng lập một trung tâm mua sắm chuyên kinh doanh các mặt hàng xa xỉ, đến lúc đó có thể sẽ hợp tác với mấy nhà cung cấp mặt hàng cao cấp trong nước.Đương nhiên Tiêu thị cũng có thể bắt đầu sản xuất sản phẩm của riêng họ.”
Không sai, cô gái này chính là Thẩm Niệm An.Hôm đó sau khi trở về từ bãi biển, Tiêu Thần hỏi cô có muốn đến nhà anh không, Niệm An cũng không phản đối.Niệm An cũng chỉ ở trong căn hộ đó, mà Tiêu Thần ở trong công ty, mỗi khi tan việc anh lại cùng Niệm An ăn cơm, ăn cơm dọn dẹp xong xuôi xem TV một lát rồi lại rời đi.
Rất nhanh một mùi hương của trứng, của hành, của rau mùi đập vào mũi, Niệm An để điều khiển ti vi xuống, yên lặng ngồi bên bàn trà, chờ Tiêu Thần dùng găng tay bưng một bát tô tới.Anh thổi mấy cái hành lá đã cắt nhỏ, cười nói: “Nếm thử một chút, lần đầu tiên anh làm, hoan nghênh nêu ý kiến, dù sao anh dám cam đoan là vô cùng ngon.”
Nhận lấy đôi đũa, Niệm An gắp một gắp, hút một cái vào trong miệng, nhai, rồi nhíu mày.
“Thế nào? Không ngon sao? Không phải chứ, vừa rồi anh đã thử một chút, không có vấn đề gì mà.” Tiêu Thần tự nhiên đoạt lấy đôi đũa của cô niếm thử một miếng, “Cũng ngon mà, sao em lại....”
Chân mày Niệm An giãn ra, cười: “Ừ, ngon.”
Tiêu Thần bất đắc dĩ: “Cô nhóc xấu xa, dám lừa anh!” Nói xong cầm đũa đánh tới, đáng tiếc nước canh đã văng lên mặt Niệm An, anh buồn cười cũng không muốn động thủ nữa.
Đến khi Niệm An từ toilet ra ngoài, Tiêu Thần đã ăn hết hơn một nửa, chỉ để lại mấy thìa canh cùng mấy sợi mỳ vụn vặt, vô cùng nhiệt tình nói: “Ăn nốt đi, anh không giành với em nữa, chỗ này đều để lại cho em.”
Niệm An lặng lẽ sờ đầu anh một cái: “Thật khách sáo!” Động tác của cô giống như đang vuốt ve thú cưng nuôi trong nhà.
Tiêu Thần ném trả một câu: “Người phụ nữ này, càng ngày càng quá đáng!” Lúc anh rên lên như vậy, Niệm An vò mớ tóc trên đầu anh, không chút lưu tình.
Nhìn mái tóc rối tung của Tiêu Thần, Niệm An cười: “Thật đẹp trai.” Nói xong cũng bắt đầu ăn mì, không thể không nói thầy giỏi trò cũng giỏi.Mấy ngày nay có Thẩm Niệm An chỉ đạo, Tiêu Thần cậu chủ Tiêu cũng có thể tự mình nấu được một bữa cơm, hơn nữa mùi vị cũng không tệ lắm.
Thừa dịp trong lúc cô ăn mì, Tiêu Thần lấy một bản kế hoạch ra, vứt xuống bàn trà, nói: “Lát nữa em xem một chút, là người trong công ty làm, anh xem xong rồi, nếu em cảm thấy không có vấn đề gì, chúng ta tìm thời gian ký hợp đồng.”
Niệm An vừa ăn, vừa lật xem, cô xem rất cẩn thận, lật từng tờ từng tờ.Thỉnh thoảng đôi mày thanh tú nhíu lại, sau đó lấy móng tay di một đường, hỏi Tiêu Thần