Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quần Áo Xốc Xếch

Quần Áo Xốc Xếch

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341253

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1253 lượt.

miệng, anh mới thở phào nhẹ nhõm: “Tỉnh rồi à, từ hôm đó tới giờ em đã hôn mê năm ngày rồi.”
Từ Na nở nụ cười rạng rỡ như cũ, giống như hiện giờ cô ta đang chạy trong biển hoa chứ không phải vướng víu giường bệnh như thế này: “Em biết, nghe nói hôn mê gần một tuần, nói không chừng không thể tỉnh lại.Chẳng qua lần nào em cũng gặp may.” Cô ta vươn tay, đợi đến khi Mộ Hữu Thành kéo tay cô ta, cô ta mới mở miệng, “Thật xin lỗi, bỏ lỡ hôn lễ của anh rồi.Nghe nói hôm qua Tình Tình nhận điện thoại liền chạy đi, con bé không gây phiền toái cho hai người chứ? Đứa nhỏ này giống hệt ba nó, kích động, bất chấp hậu quả, nếu như không phải vì sức khỏe của em, em không nên để con bé ở bên cạnh anh....”
Mộ Hữu Thành kiên nhẫn nghe cô ta nói xong, sau đó mới thả lỏng nói: “Con bé rất ngoan, em không cần phải lo lắng.”
Nhắc tới điều này, Từ Na không nói gì nữa. Khi chị của cô còn sống là vợ của Mộ Hữu Thành, nhưng đã qua đời nhiều năm trước vì căn bệnh ung thư vô cùng hiếm gặp. Sau khi chị cô ra đi cô cũng phát hiện mình mắc căn bệnh ung thư này.Bệnh này có một tên gọi rất dễ nghe, đó là mỹ nhân ngủ, thật sự không hề lạc quan.Một khi ngủ thì không biết khi nào có thể tỉnh lại, người nào thực may mắn thì có thể tỉnh lại, nhưng cũng có người không may mắn như vậy, ngủ liền một giấc không thể tỉnh lại....
Chính mình như vậy làm sao có thể chăm sóc con gái?
**
Chân Chân giật mình phát hiện Niệm An cuối cùng cũng ra cửa, Tiêu Thần nói anh đưa Niệm An ra ngoài một chút.Niệm An cũng không có phản đối, xem chừng Tiêu Thần định làm công tác tư tưởng cho cô.Tiểu Phương cùng Chân Chân dặn dò mấy câu rồi nhìn bọn họ rời đi.Bỗng dưng Tiểu Phương đang yên lặng bỗng cảm thán một câu: “Aizz, thật đáng thương.”
Chân Chân hình như không nghe rõ, hỏi một câu: “Gì cơ?”
Tiểu Phương đeo túi của mình lên, hất tóc: “Không có gì, bà đây muốn đi, khi nào Niệm An về cho tôi gửi đôi lời để cô ấy khỏi làm chuyện hại người hại mình.”
Chân Chân lại hỏi lần nữa: “Rốt cuộc cô muốn nói gì?”
Tiểu Phương xì một cái rồi bật cười: “Tôi nói, cô đừng bước theo gót chân của cô ấy, nên tìm một người đàn ông nào bình ổn ấy.Tên giao thông kia tôi thấy cũng không tệ đâu.”
Sau khi vui vẻ tiễn Tiểu Phương, Chân Chân ngồi trên ghế sofa thật lâu.Mấy năm nay cô cũng quen biết không ít đàn ông, nhưng đáng tiếc cuối cũng đều không may mắn.Cô suy nghĩ một lát, gọi điện thoại cho anh chàng giao thông kia, thời gian: hai giờ một phút.
“Alô, xin hỏi ai đấy ạ?” Điện thoại được bắt máy, là âm thanh ngọt ngào của một cô gái, sau đó liền nghe thấy giọng một người đàn ông: “Tiểu Trân, ai vậy? Đưa điện thoại cho anh xem.”
Nếu thật sự không phải nghe nhầm thì hình như bên cạnh lời nói còn có âm thanh ma sát quần áo, hẳn là trên giường đi.Hẳn là vậy rồi, chuyện đã qua lâu như vậy, làm sao anh có thể đứng yên một chỗ chờ mình? Người ta vừa cao to đẹp trai, không lo không tìm được cô gái nào, dựa vào gì mà cần một người phụ nữ không tim không phổi mà chậm trễ cả đời? Thật là nực cười, đợi đến khi anh nhận điện thoại, cô nuốt xuống họng cảm giác chua xót: “Ha ha, Long Gia Tuấn, chị đây tìm được được một người đàn ông cao to đen hôi, lại cực kỳ đẹp trai, mau chúc mừng chị đi.”
Trước đây cô tìm được người đàn ông nào cũng nói cho anh, nhưng cho tới giờ không giống hôm nay quấy rầy anh lúc nửa đêm.
Điện thoại quả thật là một thứ thần kỳ, có thể truyền ra tiếng nhưng không thể miêu tả chi tiết vẻ mặt.
“A, được, chúc mừng.Cô bé, quên nói cho em biết, tôi cũng chuẩn bị đính hôn.” Chân Chân không biết lúc Long Gia Tuấn nói câu này có vẻ mặt như thế nào.
Sau khi cúp điện thoại, cô ôm đầu gối ngồi trên ghế sa lon, đột nhiên cảm thấy những năm này thật sự rất uổng công.
Gió biển thổi qua, một người phụ nữ dựa bên ngoài một chiếc xe thể thao màu trắng, mái tóc bay lượn theo gió, trước mặt cô là bờ cát trắng đón mặt trời mọc, phía chân trời nổi lên một lớp ánh sáng mỏng, chiếu lên gương mặt cô càng trở nên trắng nõn trong suốt.
Tiêu Thần xuống xe, nắm lấy tay cô, kéo cô chạy như điên trên bờ cát, vừa chạy vừa kêu: “A....cùng gào lên giống anh đi, đem hết những chuyện không vui gào lên.”
Niệm An quét mắt nhìn anh một cái: “Không còn hơi sức, anh cứ tiếp tục gào đi, coi như gào giùm tôi.”
Nghe xong, Tiêu Thần gần như phát điên, dùng hết sức để gào, a a a a, còn dùng tiếng hát vui vẻ, hoàn toàn bắt chước giọng của phụ nữ.Người đàn ông này….Quả nhiên đủ điên khùng.
Niệm An tìm một nơi sạch sẽ nằm xuống, nhìn bầu trời mờ mịt phát ra mấy vệt sáng, cô nhìn chăm chú, cho đến khi cảm giác có một người đàn ông nằm xuống bên cạnh, cô mới mở miệng: “Tiêu Thần, anh biết chuyện đó từ khi nào?”
Tiêu Thần giơ tay lên không trung, sau đó rút lại, nhún vai: “Lâu rồi!”
“Trước khi biết Mộ Tình là con gái Mộ Hữu Thành sao?” Niệm An nhanh chóng tiếp lời.
Tiêu Thần dừng lại, nhíu mày: “Rốt cuộc em muốn nói chuyện gì? À, anh biết rõ em tự tay bỏ đứa nhỏ của chúng ta, bởi vì em nghe được tin anh sẽ đính hôn.Anh đã từng giải thích với em, đó là ý của ba