Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341298
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1298 lượt.
Lão Mộ cảm nhận được người phụ nữ trong ngực mình hơi khác thường, anh nhỏ giọng nói với Tô Tô: “Nhỏ giọng một chút, có kinh nguyệt nên cô ấy không thoải mái.” Nói xong lập tức ôm Niệm An rời khỏi lối đi, rẽ vào thang máy.
Lúc đặt cô xuống, chân Niệm An đã mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã luôn xuống, sắc mặt cô trắng bệch, bờ môi run rẩy nở nụ cười: “Đừng hỏi gì cả, khóa cửa giúp em, em nghỉ một chút là được rồi.”
Lão Mộ gật đầu, rất nhanh rời đi không quấy rầy cô nữa.Sau khi rời đi, ngay lập tức anh muốn tra rõ, tại sao Niệm An lại phản ứng như vậy, cô nhìn thấy cái gì? Anh có cảm giác, có lẽ bây giờ đã có thể bắt đầu mở bức màn chuyện xưa mà Niệm An vẫn luôn chôn giấu ở trong lòng.
Quá Khứ Thương Tâm
Những năm gần đây Mộ Hữu Thành có không ít bạn bè, hạng người nào cũng có.Vậy nên cũng không thiếu những bạn bè làm loại công việc trinh thám. Anh là người trượng nghĩa, ngày thường không ngần ngại hay giúp đỡ bạn bè, vì vậy trong thời khắc quan trọng này tất cả mọi người đều tình nguyện giúp đỡ anh. Giống như lần này, chỉ cần một cú điện thoại, bạn bè làm trinh thám liền nhanh chóng triển khai thu thập chứng cứ, điều tra, chưa đến mười phút đã chuyển một bản fax có đầy đủ nội dung chi tiết. Sau khi biết được chân tướng, Lão Mộ cuối cùng cũng biết được người khiến Niệm An sợ hãi hoảng hốt là ai. Lý lịch của người phụ nữ kia cũng được chuyển tới, Mộ Hữu Thành lật tới mấy tờ cuối cùng, lúc này có nhân viên đi vào, sắc mặt căng thẳng nói với anh những chuyện đã xảy ra ở đại sảnh.
Anh cất kỹ bản điều tra vào trong ngăn kéo.
Lão Mộ cho rằng có Lão Thẩm ở đó, anh ta nhất định sẽ không để cho Tô Tô và người phụ nữ kia động thủ, nhưng không ngờ người động thủ lại là anh ta! Lão Mộ nhức đầu: cho dù có xót vợ yêu thế nào, Lão Thẩm cũng đâu còn là thanh niên mười mấy hai mấy dễ dàng kích động! Chỉ là cái suy nghĩ này lập tức thay đổi khi anh tới hiện trường.
Lúc anh vừa tới, hiện trường có thêm một người nữa khiến anh càng thêm đau đầu hơn – Chính là Mộ Tình.
Mặc kệ bà ta là vợ ông trời hay là phu nhân Tổng thống, chỉ cần động vào người phụ nữ của tôi, tức là tự mình tìm đường chết. Đây chính là nguyên tắc của Lão Thẩm!
Lão Mộ liếc mắt nhìn giám đốc: “Mời bà Tiêu ra ngoài, nếu có ý kiến, xin mời tới tòa án tố cáo. Chẳng qua tôi muốn nhắc nhở một câu, vừa rồi bà Tiêu đã có hành động độc chiếm ảnh hưởng đến quyền lợi của người khác ở nơi công cộng, cho dù đến tai cơ quan nhà nước, ngay cả toà án cũng sẽ không có lợi.”
Nghe lời anh nói, Mộ Tình cực kỳ kinh ngạc, cô hét lên một tiếng: “Ba! Vì hai người không quen biết, ba mời bác Tiêu ra ngoài sao? Ba bị làm sao vậy?”
Lão Mộ liếc qua cô một cái: “Người đâu, mời luôn cô chủ ra ngoài, sau này con bé muốn ở khách sạn nhớ hỏi con bé có tiền hay không, khách sạn Hân Thành không chấp nhận ghi nợ!”
Mộ Tình còn chưa kịp nói chuyện, đã bị người kéo ra ngoài cửa, bà Tiêu kia càng tức giận hơn, bà ta lấy điện thoại ra, bấm một dãy số: “Này, A Thần, con đang ở đâu? Lập tức đến khách sạn Hân Thành cho mẹ! Cái gì? Đang trên đường cao tốc? Con ở đó làm gì?”
Tô Tô cùng Lão Thẩm liếc mắt nhìn nhau, trên đường cao tốc? A Thần? Họ Tiêu? Chẳng lẽ là.....
Mộ Tình và bà Tiêu được mời ra khỏi khách sạn, bên trong đã khôi phục lại yên tĩnh.Lão Mộ nhìn vợ chồng Lão Thẩm, bất đắc dĩ cười một tiếng: ‘‘Xảy ra chuyện như vậy, hai người nên chờ tôi ra mặt xử lý, sao lại tự mình ra tay?”
Tô Tô le lưỡi một cái: ‘‘Ai bảo người phụ nữ kia nói không lại tôi thì muốn động tay.Phải rồi, Niệm An khỏe không? Anh đã cho cô ấy uống nước ấm chưa?”
Lão Mộ lắc đầu: ‘‘Cô ấy nói chỉ cần nằm nghỉ ngơi là được, tùy cô ấy đi!”
Nghe nói như thế, Tô Tô nổi giận: ‘‘Cái gì gọi là tùy cô ấy đi ? lúc phụ nữ tới tháng đau đớn thế nào anh có tưởng tưởng được không ? Cô ấy không muốn anh lo lắng cho nên mới nói là ổn rồi. Lão Mộ, bình thường anh rất cẩn thận, sao lúc này lại có thể không hiểu phụ nữ như vậy?” Nói xong cô liền đi về phía phòng của Niệm An để tìm cô.
Lão Mộ kéo cô lại, giọng bình thản nhưng thái độ không cho phép phản bác: ‘‘Để cô ấy yên tĩnh một lúc, bây giờ cô ấy không muốn gặp ai cả.”
Lão Thẩm đột nhiên lên tiếng: ‘‘Lời này của anh có ý gì?”
Lão Mộ đưa bọn họ tới phòng làm việc, lấy bản điều tra kia ra, để bọn họ cùng nhau xem.
Biết được thân phận của người phụ nữ trung niên kia, Tô Tô sáng tỏ gật đầu: “Quả nhiên là bà ta, khó trách vì sao vừa rồi thấy bà ta gọi điện cho Tiêu Thần. Nhưng tại sao Niệm An lại sợ bà ta như vậy? Chẳng lẽ lại xuất hiện tình tiết máu chó gì hả, ví dụ như bà ta quăng cho Niệm An một tờ chi phiếu bảo Niệm An rời khỏi Tiêu Thần?”
Trong khi nói chuyện, Lão Thẩm thuận tay lật mấy tờ giấy bên dưới, mấy tờ này Lão Mộ cũng chưa xem qua.
Giấy trắng mực đen, còn có một tấm hình, một giấy chứng nhận.Chữ viết đơn giản thuật lại tình cảnh năm năm trước. Tô Tô hít vào một hơi: ‘‘Mẹ nó, trên thế giới thật sự có loại người không bằng cầm thú như vậy. Sớm biết