Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quần Áo Xốc Xếch

Quần Áo Xốc Xếch

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341281

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1281 lượt.

ọn họ dễ dàng cúp điện thoại như vậy, nhất định đã tới gần đây, với bản lĩnh của bọn họ thì tìm được chỗ này chẳng khó khăn gì.”
Lão Mộ có chút bất đắc dĩ, anh giơ cái áo lót vừa bị ném lên trên mặt, hỏi: “Em xác định cái này là để cho anh mặc sao?”
Đó là cái áo lót họa tiết da báo của cô, hiển nhiên vừa rồi Niệm An ném nhầm. Cô ngẩng đầu, xông tới giành lấy cái áo lót trong tay anh, ai ngờ Lão Mộ lại lui về phía sau trốn tránh, sau đó Niệm An lấy tư thế sói ác vồ mồi đè anh xuống đất....
Hai người ở trên mặt đất triền miên một hồi lâu mới mặc quần áo tử tế, tóc tai xốc xếch, vẫn chưa kịp chỉnh lại quần áo, cũng không kịp chải đầu, ngoài cửa đã truyền đến tiếng chìa khóa mở cửa.
Niệm An và Lão Mộ liếc nhìn nhau: Mẹ nó, hiệu suất này quả thật không phải người bình thường.
Tô Tô và Lão Thẩm xuất hiện vô cùng kịp thời, đúng lúc Niệm An và Lão Mộ vừa chỉnh sửa tóc tai xong, mỉm cười nhìn bọn họ ngay từ lúc mở cửa. Tô Tô bước tới ôm lấy Niệm An, cảm động đến rơi nước mắt: “Niệm An, rốt cuộc cũng nhìn thấy em rồi, nhớ em chết mất.”
Còn Lão Thẩm và Mộ Hữu Thành lúc này đang “thân thiết” bắt tay nhau, chỉ là sức lực lúc bắt tay hơi lớn một chút, sau đó trong ánh mắt còn sát khí hơn cả lúc đánh nhau.
Một giống như đang hỏi: Rốt cuộc anh định thế nào với em gái tôi?
Một giống như đang nói: Anh trước hết tỉnh táo lại đã, chúng ta từ từ nói chuyện.
Một lại thích giống như đang rống: Không phải em gái nhà anh, anh mới phải tỉnh táo.
Một lại thích giống như có chút coi thường: Anh đừng quên, cô ấy là vợ tôi đấy.
....
Làm xong nghi thức gặp mặt, Tô Tô mỉm cười quay đầu nhìn về phía Lão Mộ, nhe răng cười rạng rỡ: “Thật tốt, hôm nay chúng tôi đến biệt thự nhà họ Mộ, người ta chạy ra cái gì mà đổi chủ nhà, khổ cực ghê lắm mới tìm được chỗ này, kết quả là thang máy lại hỏng. Mẹ nó, Mộ Hữu Thành, anh không có tiền không có nhà nên chạy tới nhà Niệm An nhà tôi, lại còn muốn phụ nữ phải phục vụ, là muốn trừ tiền của Niệm An có phải không?” Nói xong còn có xu hướng muốn động thủ.
Lão Thẩm ho một tiếng, nhắc nhở: “Bà xã, tỉnh táo lại cái đã.”
Niệm An kịp thời ôm lấy cô ấy, khuyên nhủ: “Chị dâu, tỉnh táo lại trước đã.”
Lão Mộ một mình đứng bên cạnh, dáng vẻ thực đáng thương.Đối điện với một gia đình tương thân tương ái, mà anh tính cả hai họ cũng chưa được một người.






Khách Sạn Kinh Hồn
Sau khi rời khỏi quán bar, Mộ Tình chạy tới bệnh viện.Từ Na đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất viện, thấy con gái đột nhiên xuất hiện, không khỏi nở nụ cười: “Lại cãi nhau với Tiêu Thần sao?” Cô ta giang cánh tay ôm Mộ Tình vào trong ngực, an ủi: “Được rồi, cậu ta cũng chỉ là nhất thời bị người ta mê hoặc, chỉ cần con nắm giữ thứ quan trọng nhất, không lo cuối cùng cậu ta sẽ trở lại bên cạnh con.”
Nói đến chuyện này, Mộ Tình nghi ngờ nhìn mẹ mình hỏi: “Thứ quan trọng nhất trong lòng anh ấy sao? Nhưng hiện giờ anh ấy chỉ có người phụ nữ khác, con không chen vào được.”
Từ Na vỗ vỗ đầu con gái: “Con gái ngốc của mẹ, trái tim con hỏng hết rồi, nói thay đổi là thay đổi ngay, cho dù nhất thời khép kín thì sao?”
Mộ Tình nhíu mày: “Vậy là cái gì?”
Nhớ lại anh thật sự không phải người tốt, càng nghĩ càng khiến cho người ta rối rắm.
Tô Tô lấy lý do thang máy hư thật quá là lừa bịp, kéo Niệm An và Lão Mộ đến khách sạn ở. Dĩ nhiên lựa chọn chính là khách sạn Hân Thành của tập đoàn Mộ thị. Đã đến đây thì đương nhiên phải ở trong khách sạn của chủ nhà rồi, chẳng lẽ lại đi ở khách sạn khác? Nực cười!
Lão Mộ thực sự bất đắc dĩ, anh là ông chủ đứng đằng sau, đến khách sạn của mình ở là chuyện bình thường nhưng điều này lại khiến cho chân tay của vị quản lý cao cấp của khách sạn luống cuống, càng sắp xếp lại càng nảy sinh vấn đề, cuối cùng mấy vị quản lý tự mình đứng cửa đón bốn vị đại nhân. Tô Tô là phần tử cá biệt, cô lên án gay gắt, chỉ huy người này mua cái nọ mua cái kia, làm cho tình hình càng thêm long trọng. Lão Mộ và Niệm An đi sau lưng vợ chồng Lão Thẩm, chỉ có thể đưa mắt nhìn nhau.
Niệm An nhỏ giọng cười nhạo anh: “Cũng không phải anh chỉ mới biết bọn họ ngày một ngày hai, trong điện thoại còn dám nói dối, Tô Tô không làm khó anh mới là lạ.”
Lão Mộ mỉm cười: “Cũng được, vợ chồng anh vợ đến thị sát công việc cũng là cần thiết.”
Lời vừa nói ra, Niệm An sửng sốt một chút, không khỏi thở dài: mình lại bị làm sao rồi, lão hồ ly như Mộ Hữu Thành sao có thể nói những lời thiếu i ốt như vậy, thì ra là có mục đích cả.Không ngờ cuối cùng chỉ có một mình mình lo lắng căng thẳng, người được chơi chính là bọn họ!
Được rồi, Tô Tô kiểm tra một hồi rồi thôi, cô đã thành công chạm vào dây thần kinh kinh ngạc của không ít người nơi đây, những người trong khách sạn Hân Thành đều là những ngày có thân phận địa vị, cũng có không ít người nổi tiếng, ông chủ.Những người này đều có giao dịch với Lão Mộ, làm thành như vậy, nội trong ngày mai, tin tức của Mộ Hữu Thành và Niệm An nhất định là ngất trời rồi. Dĩ nhiên đây cũng chính