Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quần Áo Xốc Xếch

Quần Áo Xốc Xếch

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341444

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1444 lượt.

con đàn bà đó, mẹ sẽ chết cho con coi!”






Tiền Có Thể Mua Được Gì
Tâm trạng Tiêu Thần âm u như chưa từng được nhìn thấy ánh sáng, bị đám người áo đen đưa lên đường cao tốc, vất vả lắm mới trở lại được, vậy mà lại gặp mẹ. Anh cảm giác như mình vừa rơi xuống một cái cống hôi thối. Khi anh ngồi trên xe taxi, lúc trả tiền, nhìn dáng vẻ chẳng khác ma quỷ của mình, không khỏi thở dài, trong lòng suy nghĩ: một lát nữa Niệm An thấy mình sẽ nghĩ thế nào? Anh không muốn để lại ấn tượng xấu trước mặt cô.
Trên đường thay một bộ quần áo khác, gọi điện thoại cho Niệm An.
Niệm An cầm điện thoại không biết có nên nhận cuộc điện thoại này hay không, cô nhíu mày: “Tổng giám đốc Mộ, làm ơn đừng dùng ánh mắt ‘bắt gian tại trận’như vậy để nhìn em có được không?” Đây chính là ngọn nguồn mọi rắc rối của cô. Hôm nay Lão Mộ không phải chỉ có kỳ lạ bình thường, ở bên cạnh cô nói ra những lời an ủi cho oai, thực ra là tìm cơ hội trêu chọc cô. Mà bây giờ, xuất hiện một cuộc điện thoại càng đẩy sự không bình thường của anh lên đến cao trào, chỉ thấy đôi tay của Lão Mộ ôm lấy eo cô, lúc cô đang nói chuyện đột nhiên chồm tới hôn cô trực tiếp hành động khiến Niệm An không thể nhận cuộc gọi.
Niệm An bị nụ hôn của anh làm cho mê loạn, cô nắm lấy tay áo Lão Mộ, cấu mạnh một cái, thừa dịp anh thả lỏng, nhanh chóng bước ra xa ba bước: “Mộ Hữu Thành, đừng quấy rối em! Có thể là chuyện công việc, đừng quên bây giờ em là nhà đầu tư, anh đàng hoàng cho em một phút.”
Lão Mộ ngẩng đầu: "Có ai đếm như em không? 7 6 5 4 đâu? Đếm thiếu à?”
"1." Niệm An nói xong định mở cửa phòng đi ra ngoài....
Lão Mộ đành phải nói: "Có, số 5 đường XX có một quán Starbucks, từ đây tới đó chưa tới năm phút.”
Tay Thẩm Niệm An dừng trên tay cầm cửa, nói với người bên kia điện thoại: “Anh nghe rõ chứ? Ừ, được, nửa tiếng nữa gặp.” Nói xong, cô nghiêng đầu, nở một nụ cười với Lão Mộ, “Anh có hứng thú tới không?”
Giờ phút này đối với Lão Mộ mà nói, không có lời nào dễ nghe hơn lời này, lúc Niệm An nói ra từ “hứng thú”, đôi môi khẽ nhếch lên, đầu lưỡi phấn hồng như ẩn như hiện, vừa xinh đẹp vừa hấp dẫn.
Mà đối với Niệm An mà nói, căn cứ vào phản ứng của Lão Mộ hôm nay, cho dù không bảo anh đi cùng, anh cũng sẽ trắng trợn đi theo. Nếu đã như vậy, không bằng kéo anh đi luôn.Nghe giọng điệu của Tiêu Thần có vẻ không tốt, giống như không chỉ đơn thuần là công việc, nhớ lại tình cảnh vừa rồi bà Tiêu xuất hiện, đại khái Niệm An đoán được anh sẽ nói gì. Nếu nói những lời này, cô nghĩ có Lão Mộ ở bên cạnh có lẽ sẽ tốt hơn.
Lúc cùng nhau ra cửa, Niệm An nhìn người đàn ông trầm ổn bên cạnh, có chút mê hoặc, rốt cuộc anh thích cô ở điểm gì? Chung quy phụ nữ đều luôn rối rắm về vấn đề này, không phải là không tin tưởng chính mình, mà là cô vẫn chưa chắc chắn tình yêu của bọn họ. Cô muốn tìm được nhiều điểm hơn để chứng minh tình cảm của bọn họ sẽ không gì có thể phá vỡ, là độc nhất vô nhị.
Thời gian trà chiều trong quán cà phê Starbucks có không ít người trí thức, cũng không ít những đôi yêu nhau, cảnh sắc an nhàn.Trong quán còn bật ca khúc Drenched của Uyển Đình, giọng hát đầy cảm xúc của nữ ca sĩ vừa nồng nàn, vừa da diết cực phù hợp với không khí xung quanh. Niệm An có vẻ say sưa, cô rất thích giai điệu của Uyển Đình, trong lời hát có một câu chuyện, làm cho người ta nghe mãi không chán. Có rất nhiều người thích bài “Ta trong tiếng ca”, nhưng Niệm An lại thích bài này hơn, có một loại tiếc nuối lẫn hy vọng đan xen với tình cảm phức tạp, vô cùng phù hợp với hoàn cảnh nào đó của cô.
Lúc vào cửa cô hơi tỏa sáng, làm sáng cả nơi này, bởi bên cạnh có một người ông nắm chặt tay cô, đồng thời ôm cả người cô vào lòng mình, vẻ mặt giống như những người đang công khai thể hiện đảo Điếu Ngư* là của Trung Quốc. Hành động này khiến Niệm An không thể không mỉm cười, nhưng vẫn không phản đối. (*mời xem gúc gồ, đây là tranh chấp chủ quyền biển đảo giữa TQ và Nhật, tương tự với TQ và biển Đông hiện nay)
Lúc Tiêu Thần nhìn thấy hai bọn họ cũng không giật mình, lúc nhìn thấy động tác của bọn họ cũng không cảm thấy kỳ lạ, cú điện thoại vừa rồi đã khiến anh dự đoán được. Lúc này anh cũng nghĩ nhiều đến những chuyện ghen tị nào đó, anh mở miệng nói: “Chắc hẳn em đã gặp mẹ anh rồi, đối với những việc bà làm tổn thương tới em, anh vô cùng xin lỗi. Bởi vì từ nhỏ đến lớn, chuyện gì của anh cũng khiến bà lo lắng thái quá, hơn nữa lúc bà nói chuyện cũng không xuôi tai, nhưng xin em hãy tin anh, bản chất của bà không xấu.” Tiêu Thần đứng dậy, cúi gập người trước Niệm An, “Anh thay mặt mẹ xin lỗi em.”
Dáng vẻ trịnh trọng của anh khiến Niệm An giật mình, cô khẽ nhíu mày: “Bà ấy không nói gì với tôi, cho nên anh cũng không phải nhận lỗi với tôi.Chẳng qua tôi nghĩ nên đính chính lại với anh một chút: không có người nào có bản chất xấu cả, nhưng không có nghĩa là một người bản tính không xấu sẽ không làm chuyện xấu.Mặt khác, anh có thời gian tới đây thay mặt mẹ anh xin lỗi, không bằng nghĩ cách cố g