Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341302
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1302 lượt.
n: “Chị Tiêu là người nhân hậu, tất nhiên sẽ không bận tâm những chuyện lục đục đấu đá như thế.Em thì không như vậy, những năm này một mình lăn lộn trong xã hội, nếu không phải học được, thật sự lăn lộn ngoài đời không nổi.”
Nói xong hai người cùng cười.
Cho đến khi thời gian không còn sớm, bà Tiêu trái lo phải nghĩ lại nói ra một câu: “Giáo huấn một chút là được rồi, đừng làm tai nạn chết người.”
Từ Na gật đầu: “Em cũng có chừng mực, nếu xảy ra tai nạn chết người thì chúng ta cũng không tốt.”
Ngồi trong phòng Tiêu Thần, đầu Mộ Tình rối loạn.Mấy hôm trước mẹ cô và bà Tiêu nói chuyện điện thoại có nhắc tới vài điểm quan trọng, cô nghe có linh cảm không tốt.Cuối cùng cô hỏi rốt cuộc định là chuyện gì, Từ Na nói: “Con yêu, những chuyện này con không cần phải lo, con chỉ cần nhớ cuối cùng Tiêu Thần của con là được rồi.” Một câu nói này khiến cô không phản đối được.Đúng thật sự chưa từng có người đàn ông nào có thể cự tuyệt cô nhiều lần như vậy, một người ăn sung mặc sướng như cô mới đầu chỉ vì giận dỗi cho nên mới nhất định phải làm bạn gái Tiêu Thần.Nhưng càng ở gần anh mới phát hiện ra, khí phách của anh khiến cô động lòng, nỗi ưu thương của anh khiến cô đau lòng, anh càng cự tuyệt càng khiến cô đau lòng muốn chết.Cô chưa từng yêu ai, nhưng cô biết, đây chính là yêu.Mẹ nói với cô, nếu yêu sẽ phải lấy được, cho dù không chiếm được cùng không để người khác đoạt đi.
Nhưng ngày đó ở quán bar, ánh mắt chán ghét của Tiêu Thần khiến cô kinh hoảng, cô chưa từng có cảm giác như vậy, cô cảm thấy đây không phải là mong muốn của cô.Dù ngày trước có ở Mỹ, trong mắt bạn bè hai người là một cặp, cho dù cô không biết xấu hổ tự nhận là bạn gái của Tiêu Thần....Cô đều chưa từng thấy qua vẻ mặt đó của anh.
Đây là lần đầu tiên cô đến căn hộ của Tiêu Thần, phòng của anh rất đơn giản, một giường lớn, một cái bàn, một giá sách còn có một tủ treo quần áo, trên giường còn để mấy khung ảnh, là ảnh tốt nghiệp, trong đó có anh, cũng có Thẩm Niệm An. Trên bàn cũng có một khung ảnh, trong khung là một người con gái, một cô gái đang ngủ dưới ánh mặt trời, hình chụp rất khá, người con gái được ánh sáng bao phủ rất rực rỡ, rất xinh đẹp.Trên bàn còn có nhật ký của Tiêu Thần, chữ viết của anh rất mạnh mẽ, rất có lực, bình thường chỉ có lác đác vài chữ.
Mộ Tình tiện tay lật một tờ: ngày 26 tháng 8, cô ấy biến mất, mình không biết tại sao, chỉ biết hiện giờ mình phát điên lên rồi.Không biết có phải là bởi vì mấy hôm trước mình đã quá nặng lời hay không? Thật sự, nếu như cô ấy không muốn, mình sẽ không đưa cô ấy đi gặp ba mình nữa.Là mình quá nóng vội, suy nghĩ quá vội vàng muốn cho cô ấy một danh phận, để cô ấy danh chính ngôn thuận trở thành vợ của mình....
Cô lật từng tờ, nước mắt không kiềm chế được rơi xuống.Cô đang chứng kiến một câu chuyện cũ, từ lúc quen biết nhau đến khi chia tay nhau, rồi năm năm sau gặp lại, không thể không nói cô đã bị người đàn ông nặng tình này làm cảm động, cô có thể đấu với Thẩm Niệm An, có thể đấu với tất cả những người phụ nữ mong muốn có được Tiêu Thần, nhưng sao cô có thể đấu với tấm chân tình của Tiêu Thần? Cho dù đấu thắng cũng còn ý nghĩa gì nữa.
Nghĩ tới đây, cô nhẹ nhàng đóng cửa.
Lão Mộ cũng chỉ là đi tới phòng Lão Thẩm trò chuyện lát, khi trở lại đã không thấy Niệm An đâu.Anh hỏi nhân viên, nghe nói mười phút trước, cô đi về phía đông, phía đông rộng lớn như vậy, cô định đi đâu? Lão Thẩm và Tô Tô phái người đi tìm, lấy mọi quan hệ giúp một tay tìm Niệm An.Những bạn bè của Lão Mộ cũng hành động, nhưng một thành phố lớn như vậy, một cô gái xinh đẹp hơn hai mươi tuổi có hơn trăm vạn, muốn tìm có thể dễ dàng tìm thấy sao?
Trong giờ phút cấp bách này, Lão Mộ nhận được một cú điện thoại, lại là Từ Na gọi tới, cô ta nói: “Anh rể, em phải trở về Mỹ rồi, cùng em tới mộ chị gái cúi đầu một lần nhé!”
Lão Mộ suy nghĩ một chút: “Từ Na, hiện giờ anh có việc quan trọng, em tới chỗ chị em trước đi, đến lúc anh hết bận sẽ tới mộ cô ấy nhận tội.Đúng rồi, em lên đường thuận buồm xuôi gió, anh sẽ để trợ lý Trần tiễn em một đoạn.”
Từ Na ở đầu bên kia điện thoại nhếch môi nở nụ cười: “Được.” Cúp điện thoại, cô ta nghĩ: nếu như anh đồng ý đưa mình tới mộ, không phải là mình phải hủy chuyện đã sắp xếp ở Đại Long Hòe hay sao? Đáp án dĩ nhiên là, không thể nào.Mà gọi điện thoại cũng chỉ vì nhàm chán gọi điện một chút, giúp lựa chọn của cô ta càng thêm kiên định mà thôi.
Lúc này Tiêu Thần đang ở chỗ nào? Anh đang trên đường đến khách sạn Hân Thành.Cũng trên đường này, anh nhận được một số điện thoại xa lạ, nhận xong mới biết là Mộ Tình gọi tới.
“Thần, bây giờ anh đang ở đâu? Đến Đại B đi, Thẩm....” Lời nói của Mộ Tình bị cắt ngang.
Tiêu Thần cười: “Đừng quấy rối, mấy ngày nay bà Tiêu đã nói dối tôi vô số lần những câu như vậy, mấy người cho rằng tôi sẽ mắc câu sao? Bà Tiêu có phải đang ở chỗ đó chờ tôi mắc câu?”
Nói xong, trực tiếp cúp điện thoại, tắt máy.
Trong khách sạn Hân Thành có hai người đàn ông đối mặt với nhau, Lão Mộ cùng Tiêu Thần, Lão Mộ liên lạc với bạn bè, muốn h