Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quần Áo Xốc Xếch

Quần Áo Xốc Xếch

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341450

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1450 lượt.

yên tâm hơn.”
Tiêu Thần đứng ngoài cửa ra vào nghe nói như vậy, bất chợt rùng mình, lần đầu tiên anh cảm phục khí chất của một người đàn ông.Anh ngừng một lát, gõ cửa, mỉm cười: “Không quấy rầy hai người chứ?”
Sau khi đi vào, hai người đàn ông trao đổi ánh mắt với nhau, gật đầu một cái.Ánh mắt này, là sự phó thác của một người đàn ông với một người đàn ông, cũng là sự cam kết của một người đàn ông với một người đàn ông.Có qua có lại cũng rất nghiêm túc.
Niệm An cũng không thèm để ý, cô nhìn Mộ Hữu Thành: “Được rồi, đợi thân thể em khỏe một chút sẽ qua đó.” Có đôi lúc sự quật cường của cô khiến cho người ta thực bất đắc dĩ.
Mộ Hữu Thành giao phó xong, giúp cô đắp kín chăn mới đi ra ngoài.Sau khi anh đi ra ngoài, Niệm An lập tức ngồi dậy, cô nhìn Tiêu Thần: “Nói cho tôi biết rốt cuộc chuyện gì xảy ra, nhất định là anh biết có phải không?”
Ánh mắt của cô quá sắc bén, chỉ cần liếc một cái là có thể nhìn thấy trong mắt anh có gì đó, anh không gạt được cũng không có ý định lừa gạt.Vì vậy anh nói ra suy nghĩ nhất thời của mình: “Trước đó Mộ Tình có gọi điện thoại cho anh, bảo anh đến Đại B, lúc đó anh cho rằng mẹ và cô ấy hợp tác cùng lừa anh, cho nên không tới đó, vừa rồi nghe nói cô ấy ở Đại B bị tập kích, không rõ hung thủ là ai.”
Nghe xong lời này, sắc mặt Thẩm Niệm An ngày càng xấu đi: “Đại B? Cho nên anh không tới Đại B?”
Tiêu Thần không hiểu ý cô, trả lời: “Đúng vậy, lúc đó anh vội tới khách sạn tìm em.”
Niệm An chợt nở nụ cười: “Lợi hại, thật là lợi hại.Nếu không phải bởi vì tôi ngất xỉu trên xe, tài xế taxi chở tôi tới bệnh viện, người ở Đại B chính là tôi....”
Nghe xong lời này, cả người Tiêu Thần chấn động: “Tại sao em phải tới Đại B?”
Niệm An nhìn anh một cái, nhìn một lúc lâu mới nói: “Có chút việc phải đi xử lý.”
Tiêu Thần gật đầu, không tiếp tục hỏi nữa, anh biết rõ Niệm An sẽ không chịu nói cho anh.Mà lúc anh nghe xong những điều này, trong đầu có vô số suy đoán, anh không biết ai là thật.Lời của mẹ anh lúc tới phòng bệnh tới, lời của Từ Na, lời của Thẩm Niệm An, còn có lời của Mộ Tình trước khi gặp chuyện không may....Bắt đầu từ đâu mới đúng?
Trong lúc đang suy nghĩ, chợt phát hiện Niệm An đã xuống giường, anh bắt lấy cánh tay cô: “Em làm gì đấy, nằm xuống!”
Niệm An nhìn anh, cười với anh một cái: “Thân thể của tôi tôi biết rõ, chưa đến mức yếu ớt như vậy, chỉ là tôi nhất định phải làm rõ một vài chuyện, nếu không lần này mới chỉ là bắt đầu, sau này sẽ còn nhiều lần khác....” Cô lấy tay bảo vệ bụng, tiếp tục để lộ ánh mắt giống như ánh mắt của một nữ quân nhân, “Bất kể là ai, tôi nhất định không cho phép người đó tổn thương người tôi yêu!”
Một khắc đó, Tiêu Thần cảm thấy hơi sợ hãi: phải chăng sẽ có một ngày, bọn họ phải đứng ở hai bên đối địch? Khi đó cô sẽ không hạ thủ lưu tình chứ?






Về Kết Hôn
Phòng bệnh của Mộ Tình lúc này thật náo nhiệt, bác sĩ đang nói gì đó, Từ Na khóc đến mức không còn chút sức lực nào, từ từ dựa đầu vào bả vai Lão Mộ, hai mắt đẫm nước mắt mông lung nhìn anh: “Hữu Thành, Tình Tình sẽ không có chuyện gì chứ?”
Lão Mộ nhìn cô ta, hỏi: “Sức khỏe em vẫn ổn chứ?”
Từ Na lắc đầu: “Em không sao cả, chỉ mong Tình Tình không mệnh hệ gì.”
Lão Mộ nhíu mày, nói với bác sĩ bên cạnh: “Sức khỏe cô ấy không được tốt, phiền anh kiểm tra cho cô ấy một chút!” Nói xong rất tự nhiên giao Từ Na cho bác sĩ.
Lão Mộ nhíu mày: “Phương pháp trị liệu cho Tình Tình em không phải lo lắng, anh sẽ giúp một tay.Chỉ là em nên rõ ràng một chút, anh không phải là ba con bé.Em và con bé đều không phải trách nhiệm của anh, giúp hai người là bởi vì hai người từng là người thân của anh, không hơn.Anh cũng không phải thánh nhân, không có khả năng trả tiền cho hai người cả đời.” Nói xong anh đẩy Từ Na ra khỏi ngực mình, đồng thời không hề do dự xoay người.
Ngoài ý muốn nhìn thấy Niệm An và Tiêu Thần đứng ngoài cửa, anh rất tự nhiên ôm cô vào lòng, trách cứ: “Không phải đã bảo em ngoan ngoãn nghỉ ngơi hay sao, còn tới đây làm gì?”
Không cần hoài nghi, những lời vừa rồi cô đều nghe thấy. 
Niệm An rất tự nhiên dựa vào trong ngực Lão Mộ, khẽ mỉm cười: “Dù sao cũng suýt chút nữa trở thành mẹ kế của Tình Tình, cho nên em muốn tới thăm con bé một chút.”
Từ Na cảm thấy lúc này vẻ mặt cô tươi cười hả hê như vậy, giống như người chiến thắng đứng trên cao nhìn dáng vẻ khổ sở của người thất bại, mùi vị đó chỉ nhắc tới thôi đã cảm thấy khó chịu rồi.
Cô ta cố gắng kìm chế sự khó chịu, nhưng cũng khó giữ được vẻ mặt tươi cười, khó khăn lắm mới nặn ra được hai chữ “cảm ơn”, lại nghe giống như khóc không thành tiếng.
Lúc này bà Tiêu vừa tới, vừa vào cửa bà ta đã nhìn thấy Thẩm Niệm An có chút khó chịu định bước tới mắng đôi câu, nhưng chưa gì con trai đã nhìn chằm chằm bà ta, khiến bà ta không dám làm gì cả, chỉ chào hỏi con trai của mình.
Lúc Niệm An nhìn thấy bà ta, vẻ mặt hứng thú, khóe miệng hơi nhếch lên, giống như tùy hứng hỏi một câu: “Bà Tiêu vừa tới Đại B sao? Chính là c